Giọng Tùy Thần thấp xuống vài phần: "Anh đã hứa sẽ cưới cô ta." Anh khựng lại một chút, thấy tôi không có phản ứng gì liền cười khổ: "Những kẻ tồi tệ như anh và cô ta, vốn nên khóa ch/ặt lấy nhau mà ch*t đi cho rồi." "Dĩ Nam, khi anh bị giam giữ, anh đã mơ một giấc mơ. Anh mơ thấy em mang th/ai bảy tháng thì bất ngờ sinh non, vì muốn giữ đứa bé mà em đã mất mạng." "Anh sợ hãi vô cùng, ôm lấy x/ác em mà phát đi/ên. Sau khi tỉnh lại, anh thực sự thấy may mắn, may mắn vì đó chỉ là mơ, em vẫn còn sống, vẫn đang sống rất tốt!"
Tôi mỉm cười ngẩng đầu lên, những dòng bình luận trên đỉnh đầu anh ta đã thưa thớt dần.
【Nam chính đưa hết tài sản cho nữ phụ rồi, chẳng lẽ không thể làm lại từ đầu sao? Cứ thế này thì làm sao cho nữ chính một tương lai đây?】
【A, lại là cái kết như thế này sao! Bỏ truyện, bỏ truyện!】
【Truyện rác rưởi gì thế này, kết thúc đầu voi đuôi chuột!】
Sau khi những dòng bình luận "bỏ truyện" lướt qua, chúng hoàn toàn biến mất. Như thể mọi u uất và áp lực đều tan biến, tôi vẫy tay chào Tùy Thần.
"Đến đây thôi."
Trong ánh mắt tuyệt vọng của Tùy Thần, tôi xoay người bước đi đầy tự tại.
(Toàn văn hoàn)