Mẹ Tống từng nói trước công chúng rằng bà chỉ có một đứa con gái duy nhất. Tống Bảo Nhi lợi dụng sự chênh lệch thông tin để khiến người ngoài lầm tưởng cô ta là thiên kim tiểu thư thật sự của nhà họ Tống, nhờ đó mà hưởng không ít lợi lộc. Vì thế, cô ta vô cùng c/ăm gh/ét việc người khác nhắc đến thân phận thật của mình.
Tống Bảo Nhi vốn tưởng có thể giẫm đạp lên tôi, không ngờ lại bị tôi lật tẩy, tức đến mức mặt mũi vừa đỏ vừa đen. Đi cùng Tống Bảo Nhi còn có những người khác, có người nghe thấy vậy liền ngạc nhiên hỏi: "Chẳng phải Bảo Nhi là thiên kim duy nhất của nhà họ Tống sao? Lần trước cô ấy còn ám chỉ tôi tặng một chiếc túi Hermès, nói là sẽ giúp nhà tôi mở rộng kinh doanh..."
Nói được nửa chừng, ánh mắt người đó dán ch/ặt vào Tống Bảo Nhi, như thể đang nhìn một kẻ l/ừa đ/ảo. Mọi người nhìn nhau, người biết sự thật, kẻ không biết, nhưng trước tình hình này cũng chẳng ai dám nói gì, chỉ đành im lặng. Thấy không ai giúp mình, Tống Bảo Nhi tức gi/ận, chỉ trích cô gái kia: "Cô nói bậy bạ gì thế? Tôi bảo cô tặng túi Hermès lúc nào? Tôi không m/ua nổi Hermès sao mà cần cô tặng?"
Cô gái kia cũng sốt ruột: "Đồ giả mạo như cô mà còn không cho người khác nói sao? Để m/ua cái túi đó, tôi đã phải chạy đôn chạy đáo khắp hai quốc gia mới m/ua được. Nếu không phải cô hứa sẽ giúp nhà tôi mở rộng kinh doanh, tôi đời nào lại tặng cô cái túi đắt đỏ như vậy."
Thấy hai người sắp sửa cãi nhau, quản lý khu vực hội trường vội vàng chạy đến tách họ ra. Khi bạn thân tôi đến nơi, hiện trường đã bình ổn trở lại. Sau khi biết món đồ đấu giá hôm nay đúng là có một miếng ngọc bội, tôi không thể chờ đợi được nữa mà tham gia ngay.
Thấy tôi đầy vẻ kích động, bạn thân dội một gáo nước lạnh: "Đừng mơ nữa, giá khởi điểm của miếng ngọc đó là một trăm năm mươi vạn, hôm nay khách quý đến rất đông, không có năm trăm vạn thì e là không thắng nổi đâu."
Tôi hít một hơi lạnh, quay người đi gọi điện thoại. Rất nhanh sau đó, buổi đấu giá bắt đầu. Miếng ngọc bội được xếp ở vị trí cuối cùng. Lúc này, hội trường chỉ còn lại một phần ba số người. Giá của miếng ngọc từ một trăm năm mươi vạn ban đầu đã vọt lên bốn trăm sáu mươi vạn.
Bạn thân thì thầm với tôi: "Cậu đừng giơ bảng nữa, nếu bỏ cuộc sau khi đấu giá thành công, số tiền đặt cọc cậu vừa nộp sẽ mất trắng đấy." Nó biết rõ trong túi tôi có bao nhiêu tiền, nên bảo tôi đừng làm bừa.
Tôi khẽ đáp: "Đó là món đồ cha mẹ ruột để lại cho tôi. Khi bà nội nhặt được tôi, trên người tôi đã đeo miếng ngọc này, lúc đó bà còn chụp ảnh lại cho tôi. Sau này cha mẹ nuôi biết ngọc có giá trị nên đã tr/ộm đi b/án mất."
Bạn thân trợn tròn mắt: "Sao cậu không nói sớm? Nếu là trước khi đấu giá, mình còn có thể nhờ chú mình gỡ nó xuống, hoặc mình m/ua riêng cho cậu. Giờ nó đang ở trên sàn đấu giá, ít nhất giá đã tăng lên gấp mấy lần rồi..."
"Năm trăm vạn."
Lúc này, có người hét lên một cái giá cao. Cả hội trường im phăng phắc. Tống Bảo Nhi giơ bảng, sự phấn khích trong mắt cô ta không thể nào giấu nổi. Tôi nheo mắt nhìn cô ta, trong lòng vô cùng thắc mắc không biết cô ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy.
Đột nhiên, đạn mạc xuất hiện.
[Nữ chính thông minh thật, để đấu giá miếng ngọc này, cô ta đã b/án một hợp đồng cơ mật của nhà họ Tống cho đối thủ cạnh tranh để lấy ba trăm vạn.]
[Nữ chính đúng là chơi tất tay rồi, trước khi đến đây, cô ta còn v/ay n/ợ hai trăm vạn nữa đấy.]
[Cái hệ thống đó đúng là phế vật, chẳng giúp được gì, toàn bộ đều do nữ chính tự xoay xở tiền bạc.]
Nói cách khác, bài tẩy của Tống Bảo Nhi chính là năm trăm vạn. Tôi ngẩng đầu nhìn về phía cửa lớn, người tôi đợi vẫn chưa tới. Để trì hoãn thời gian, tôi giơ bảng lên, hô một con số: "Năm trăm lẻ năm vạn."
Ánh mắt Tống Bảo Nhi như một mũi tên lạnh lẽo quét qua, cô ta lại giơ tay: "Năm trăm mười vạn."
Tôi vừa định giơ bảng thì ở cửa truyền đến tiếng gọi: "Sáu trăm vạn."
Mọi người ngẩng đầu nhìn sang. Là Tống Cảnh Nhiên. Anh ta sải bước đi vào trong. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào anh ta, muốn xem anh ta đi về phía ai. Là tôi, hay là Tống Bảo Nhi?
Ngay khi anh ta sắp đi đến bên cạnh tôi, anh ta bẻ lái, đi thẳng về phía Tống Bảo Nhi. Tống Bảo Nhi không hề ngạc nhiên, trong mắt đầy vẻ đắc ý vì đã thắng tôi.
"Anh trai, cuối cùng anh cũng đến rồi, chị dâu chắc là coi em là tình địch nên cứ nhất quyết tranh miếng ngọc này với em."
Tống Bảo Nhi ôm lấy cánh tay Tống Cảnh Nhiên, nũng nịu đầy thân mật. Tống Cảnh Nhiên lạnh lùng liếc nhìn tôi rồi nói với cô ta: "Cô ấy vốn dĩ hẹp hòi, em không cần quan tâm đến cô ấy. Chỉ cần là thứ em thích thì cứ đấu giá lấy, anh trai trả tiền cho em."
Bạn thân tôi tức gi/ận không chịu nổi, lên tiếng mỉa mai anh ta: "Thích Tống Bảo Nhi đến thế thì cưới cô ta luôn đi, chẳng lẽ là vì cô ta là con gái bảo mẫu nên anh không muốn à?"
Bạn thân chỉ là bất bình thay cho tôi, không ngờ lại nói trúng tim đen, đ/âm thẳng vào điểm mà Tống Cảnh Nhiên để tâm nhất. Anh ta cực kỳ chú trọng thân phận của Tống Bảo Nhi. Anh ta lo lắng sau này khi mình trở thành nhân vật lớn, sẽ có người lôi chuyện vợ anh ta là con gái bảo mẫu ra để chế giễu, làm anh ta mất mặt.
Sắc mặt Tống Cảnh Nhiên vô cùng khó coi. Ngay khi anh ta đang không biết phải làm sao cho xuống đài, người đấu giá trên sân khấu đã chốt đơn. Tài sản khổng lồ ngay trước mắt, Tống Bảo Nhi không còn tâm trí đâu mà so đo với bạn thân tôi nữa, cô ta nhón chân, đặt một nụ hôn thật mạnh lên mặt Tống Cảnh Nhiên, phấn khích nói: "Cảm ơn anh trai."
"Ai nói với các người là miếng ngọc này thuộc về các người?"
Không biết từ lúc nào, cha mẹ nhà họ Tống đã đến.