Mẹ Tống gi/ận đến r/un r/ẩy cả người: "Ta vất vả nuôi dạy con, coi con như con ruột mà nuôi lớn, tại sao con lại đối xử với chúng ta như vậy?"
Tống Cảnh Nhiên không đáp.
Hoàn cảnh hiện tại của anh ta vô cùng tồi tệ, chỉ có cách gắn ch/ặt lấy tôi, anh ta mới có thể giành lại sự tha thứ của vợ chồng nhà họ Tống.
"Chỉ cần cha mẹ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Bảo Nhi vẫn là thiên kim nhà họ Tống, con sẽ đối xử với con gái hai người thật tốt, để cô ấy làm một quý phu nhân vô lo vô nghĩ cả đời."
Tống Cảnh Nhiên lợi dụng sự áy náy của vợ chồng nhà họ Tống đối với tôi để tẩy n/ão họ.
Tôi dựa vào cửa, không nhịn được mà bật cười khẩy.
Nghe thấy tiếng cười của tôi, Tống Cảnh Nhiên quay đầu lại, trong mắt thoáng qua vẻ h/ận th/ù cùng không cam tâm, nói: "Bảo bối, chỉ cần em tha thứ cho anh và Bảo Nhi, anh nguyện ý..."
Chưa đợi anh ta nói xong, tôi tung một cước đ/á thẳng vào người anh ta.
Thừa lúc anh ta chưa kịp phản ứng, tôi vung nắm đ/ấm, giáng cho anh ta mấy cú liên tiếp.
Cú này đến cú khác.
Tôi trút hết mọi tủi hờn bao năm qua ra ngoài.
"Anh là cái thá gì? Tại sao tôi phải đi thu gom rác? Anh và Triệu Tiểu Thảo nên gắn kết với nhau cả đời, làm thứ rác rưởi dưới đáy xã hội đi!"
Tống Cảnh Nhiên còn muốn phản kháng, nhưng đã bị nhóm người của bạn thân tôi kịp thời kh/ống ch/ế.
đá/nh cho anh ta một trận tơi bời, tâm trạng tôi lập tức sảng khoái hẳn.
Rất nhanh, cả anh ta và Triệu Tiểu Thảo đều bị ném ra ngoài.
Vợ chồng nhà họ Tống còn muốn bày ra màn nhận thân sướt mướt với tôi, nhưng bị tôi ngăn lại.
"Hai người không cần phải thấy có lỗi với con, chỉ cần trả lại miếng ngọc bội cho con là được, dù sao đó cũng là thứ hai người tặng con, vốn dĩ đã thuộc về con rồi."
Mẹ Tống mỉm cười nói: "Được."
Tôi cầm lấy miếng ngọc bội, vừa định xem bản đồ trên đó thì mẹ Tống nói: "Mỏ vàng trên bản đồ đã khai thác từ lâu rồi, đào qua hai thế hệ, chẳng còn lại bao nhiêu đâu. Nếu con thích mỏ vàng, mẹ có thể chuyển tên mỏ vàng đó sang cho con."
Khóe miệng tôi gi/ật gi/ật, hóa ra là sắp đào hết rồi sao?
Thấy tôi bỗng chốc xìu xuống, mẹ cười lớn hơn: "Không hổ danh là con gái ta, tham... yêu tiền y hệt mẹ."
Một tuần sau.
Tôi sở hữu một mỏ vàng.
Để lúc nào cũng có thể nhìn thấy vàng của mình, tôi bảo cha mẹ xây cho mình một căn biệt thự nhỏ ngay trên mỏ vàng.
Kể từ đó, tôi sống những ngày tháng ngày nào cũng được ở bên vàng.
--
Tống Bảo Nhi bị bọn cho v/ay nặng lãi ch/ém.
Tống Cảnh Nhiên vì c/ứu cô ta nên định b/ắt c/óc tôi để tống tiền.
Tôi đã sớm dự đoán trước hành vi của anh ta.
Ngày anh ta lên đường, xe của anh ta mất lái và lao xuống sông.
Kể từ đó, không còn ai biết tung tích của hai kẻ đó nữa.
Còn tôi.
Mỗi ngày mở mắt ra là được làm việc với vàng.
Cuộc đời viên mãn.
Hoàn.