Kho giấy tiền vàng mã mà tôi chuẩn bị từ trước đã phát huy tác dụng trong ngày hôm đó. Tất cả những người đến dự đám tang đều không ngớt lời khen ngợi tôi hiếu thảo, đồng thời họ cũng nhắc lại những bất công mà mẹ đã đối xử với tôi trước đây, khen tôi không chấp nhặt, là một đứa trẻ tốt, là cô con gái ngoan của họ.
Sau khi đám tang kết thúc, tôi đưa cho anh cả một chiếc túi da bò, bên trong là kết quả xét nghiệm DNA của đứa trẻ và anh ấy. Anh cả xem xong cũng không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng ném chiếc túi đó vào đống lửa.
Sau khi trở về, anh cả đề nghị b/án căn nhà. Vì chuyện xảy ra quá ầm ĩ nên giá cả bị ảnh hưởng đôi chút, nhưng cuối cùng vẫn b/án được hơn bốn triệu tệ. Số tiền này, chúng tôi chia đôi.
Sự việc lần này gây chấn động quá lớn, những kẻ trốn ra nước ngoài cũng đều bị bắt về. Không lâu sau, bản án được tuyên. Viện trưởng và các bác sĩ có liên quan lần lượt nhận mức án từ năm đến mười lăm năm tù. Tình nhân của chị dâu vì tội phá hoại hôn nhân và tội l/ừa đ/ảo, tổng cộng bị kết án hai mươi năm tù.
Số tiền của chị dâu được truy thu lại, anh cả không lấy mà để lại cho tôi, nói đó là sự bù đắp cho những gì tôi đã phải chịu đựng suốt những năm qua.
Sau khi mọi chuyện đã an bài, anh cả rời đi, không ai biết anh ấy đã đi đâu. Còn tôi dùng số tiền đó m/ua một căn nhà thuộc về riêng mình, mọi thứ trong đó đều chỉ thuộc về một mình tôi.
Lại một mùa xuân nữa đến, hoa nở rộ, một bức thư xuất hiện trước cửa nhà tôi. Bên trong chỉ có một tấm ảnh. Trong ảnh là một vùng biển bao la, phía xa xa là một căn nhà gỗ nhỏ.
Tôi mỉm cười, cầm bút màu lên. Xem ra, chúng tôi đều đã buông bỏ được những chấp niệm của chính mình.
[Hết]