Tôi là con gái ruột của nhà họ Giang, một gia đình hào môn. Chính bảo mẫu đã cố tình tráo tôi với con gái bà ta.
Sau khi sự thật phơi bày, tôi được đón về nhà họ Giang.
Chỉ cần con gái giả khóc một tiếng, cha mẹ ruột tôi liền từ bỏ việc báo cảnh sát truy c/ứu trách nhiệm, quay sang khuyên tôi phải rộng lượng, đừng làm quá khó coi.
Gia đình bảo mẫu không những không chịu bất kỳ hình ph/ạt nào, còn nhờ vào con gái giả kia mà sống cuộc đời của giới nhà giàu.
Họ vô điều kiện tin tưởng con gái giả, tôi ch*t lặng rồi xách gói ra đi.
Thế sự xoay vần, luật nhân quả chẳng chừa ai.
Mười năm sau, con gái giả sinh con bị tráo đổi, nhà họ Giang lo/ạn cả lên.
Anh cả nhà họ Giang lén đưa con đi giám định ADN, kết quả không phải ruột th!t!
Anh hai thức trắng đêm kiểm tra ADN con gái, cũng không phải ruột th!t!
Họ khóc lóc c/ầu x/in trừng trị nghiêm khắc bọn buôn người, tôi chỉ cười: Làm người phải biết rộng lượng, hà cớ gì phải làm quá khó coi chứ?
Lúc Giang Lâm Viễn tìm đến tôi, tôi vừa tan ca.
Đang tính toán xem tối nay nên nấu món gì, ngẩng đầu lên liền thấy hắn.
Tặc lưỡi, xui xẻo.
Tôi chẳng buồn để ý, lẳng lặng bước vượt qua hắn.
Giang Lâm Viễn lại sải bước đuổi theo, chắn ngang đường tôi.
“Lâm Trúc, chúng ta nói chuyện.”
Tôi chỉ vào chiếc túi nilon trên tay: “Anh Giang, tôi không rảnh, phải về nhà nấu cơm.”
“Chỉ mười phút thôi.”
“Nhà xảy ra chuyện, chắc cô biết.”
Tôi đương nhiên biết. Mấy ngày nay, thông báo đẩy trên điện thoại của tôi chưa lúc nào ngừng.
Tập đoàn Giang thị đang lún sâu vào bê bối tráo đổi con, khiến cổ phiếu lao dốc.
Nguyên nhân bắt nguồn từ cha mẹ nuôi của tôi. Không biết bằng cách nào, họ lại móc nối được với con gái giả Giang Tê Vân. Cô ta rót cho họ rất nhiều tiền, họ liền m/ua một căn biệt thự lớn trong thành, bỗng chốc hóa rồng, bước chân vào giới nhà giàu.
Con người một khi rảnh rỗi, lại thích tìm chút cảm giác tồn tại. Họ cố tình hay vô tình đi khoe khoang với người khác rằng mình có một cô con gái ngoan.
Có người tinh ý để ý, lại chuốc rư/ợu cho Lâm cha say mèm, mọi chuyện liền bị ông ta tuốt tuồn tuột khai ra.
Đoạn video được quay lại, đăng tải, và lập tức bùng n/ổ.
“Anh Giang, nhà anh xảy ra chuyện, liên quan gì đến tôi?”
“Lâm Trúc, bây giờ không phải lúc cô làm mình làm mảy.”
Hắn nhíu mày, lại lấy tư thế anh cả ra dạy bảo tôi như trước đây.
“Bố mẹ đã lớn tuổi, không chịu nổi cú sốc này. Tê Vân đang mang th/ai, ngày nào cũng bị nhắn tin ch/ửi bới, sắp sụp đổ rồi. Chúng ta là người một nhà.”
“Anh Giang, giọng điệu gia trưởng của anh nặng mùi quá, tôi không muốn nói chuyện.”
Nói xong, tôi định lách người đi tiếp.
“Chờ đã!” Giang Lâm Viễn lại chặn bước, “Chỉ cần cô chịu đứng ra, nói vài câu hay ho, chứng minh là cô tự nguyện rời đi…”
Tôi dừng bước, ngẩng đầu nhìn hắn.
Ánh đèn đường trong khu chung cư hắt lên khuôn mặt hắn, nửa sáng nửa tối, cằm hơi hếch, môi mím ch/ặt, lộ rõ vẻ bất nhẫn.
Mười năm trước, cũng từng như vậy. Hắn đứng trên cầu thang xoắn ốc nhà họ Giang, nhìn xuống tôi từ trên cao.
Lúc đó tôi trông như thế nào nhỉ? À, tôi nhớ ra rồi. Tôi đeo một chiếc ba lô, bên trong đựng toàn bộ gia sản, quả thực rất nghèo nàn.
Nên hắn mới nói: “Chiếc túi rá/ch đó vứt đi, đồ đạc trong nhà cô cứ tùy ý dùng, nhưng đồ của Tê Vân, cô đừng động vào.”
Mọi niềm vui và hy vọng của tôi đều bị câu nói ấy dập tắt. Tôi lập tức nhận ra, hắn chẳng hề chào đón tôi trở về.
“Giang Lâm Viễn,” lần đầu tiên tôi gọi đầy đủ tên hắn, “Anh đã xem đoạn video đó chưa?”
Hắn nhíu mày, gật đầu.
Hóa ra là đã xem rồi. Vậy còn mặt mũi nào mà tìm tôi chứ.
Tôi sẽ không bao giờ quên khuôn mặt hôi thối đắc ý của Lâm cha trong video, dù đã bị che mờ cũng không giấu nổi. Ông ta hả hê khoe khoang việc ng/ược đ/ãi , hạ nhục tôi. Ông ta hả hê khoe khoang con gái ruột mình sống sung sướng thế nào. Những điều này Giang Lâm Viễn đều không thấy. Không đúng, là thấy rồi nhưng chẳng thèm để tâm.
“Lúc đó là cô tự nguyện rời đi, chỉ cần cô đứng ra làm rõ, tôi có thể…”
“Cút đi, tôi không nói chuyện với kẻ ng/u ngốc.”
Tôi mặc kệ vẻ mặt kinh ngạc của hắn, thẳng bước lướt qua, leo lên tầng ba, móc chìa khóa, mở cửa, bước vào, đóng sầm cửa lại. Cả chuỗi động tác mượt mà, không chút do dự.
Mười năm trước tôi đã hiểu: Có những mối qu/an h/ệ, chẳng cần phải cố duy trì.
Lần đầu tiên tôi gặp người nhà họ Giang là vào năm tôi 23 tuổi. Khi đó tôi vừa tốt nghiệp đại học, kinh tế eo hẹp, ban ngày đi làm, tối đến cửa hàng tiện lợi làm thêm.
Lúc cha mẹ nuôi tìm đến, tôi đang đứng thu ngân ở cửa hàng tiện lợi. Họ ăn mặc rá/ch rưới, vừa bước vào đã khóc lóc, nói rằng năm xưa đã có lỗi với tôi, nói rằng bây giờ em trai sắp cưới, nhà không lo nổi 300 ngàn tiền sính lễ, cầu tôi giúp đỡ.
Nhưng tôi lấy đâu ra tiền? Khoản v/ay sinh viên của tôi còn chưa trả hết.
Mẹ nuôi bỗng nhiên quỳ phịch xuống, liên tục dập đầu trước mặt tôi, tiếng “bịch bịch” vang lên. Đồng nghiệp không nhịn được phải nhìn sang, ánh mắt đầy dị thường.
Năm 18 tuổi, tôi cũng từng quỳ trước mặt họ như thế, van xin đừng gả tôi cho tên góa vợ hơn 40 tuổi kia.
Nhưng mẹ nuôi lại nói: “Người ta chịu bỏ ra 200 ngàn, đủ cho em trai con lấy vợ rồi. Con gả sang đó cũng là hưởng phúc, chồng lớn tuổi biết điều biết chiều.”
Tôi giả vờ ngoan ngoãn nghe lời, đêm hôm đó liền tr/ộm sổ hộ khẩu và chứng minh thư, trèo ra từ cửa sổ tầng hai, nhảy xuống đống thùng giấy vụn dưới lầu, chạy thẳng một mạch không hề ngoái lại.
Chạy một mạch là 5 năm. Sau khi tốt nghiệp cấp hai, họ không cho tôi đi học nữa. Sau khi bỏ trốn, tôi vừa đi làm thêm vừa tự học, tham gia kỳ thi đại học hệ bổ túc, rồi đỗ đại học.
Tôi vừa tốt nghiệp, họ vậy mà lại tìm đến. Ngay lúc cha mẹ nuôi đang khóc lóc, người nhà họ Giang liền xuất hiện.