Chồng tôi vừa mới qu/a đ/ời, đôi con tôi đã vội đuổi tôi vào viện dưỡng lão, lại đón "bạch nguyệt quang" của ông về nhà.

Con trai nói: “Mẹ, di chúc của bố để lại căn nhà cho dì Tạ. Dì Tạ cũng như mẹ ruột của chúng con, chúng con có nghĩa vụ phụng dưỡng dì ấy.”

Con gái nói: “Mẹ, dì Tạ có học vấn cao hơn mẹ, biết cách dạy dỗ chúng con hơn. Viện dưỡng lão mới là nơi an nghỉ tốt nhất cho mẹ.”

Tôi nghẹn một hơi, không thở nổi, cuối cùng bị tức đến ch*t.

Sau khi ch*t tôi mới biết, chồng và các con đã phản bội tôi từ lâu. Trong mắt chúng chỉ có Tạ Mỹ Linh, chúng chê tôi già nua, quê mùa và vô dụng.

Mỗi năm cả nhà đi du lịch, chúng cố tình không cho tôi đi, lại lén đưa Tạ Mỹ Linh theo.

Tôi ch*t trong uất h/ận. Khi mở mắt lại, tôi đã trở về thời điểm trước khi chồng phát hiện mắc u/ng t/hư giai đoạn cuối.

Lần này, gã chồng tệ bạc, lũ con vo/ng ân bội nghĩa, tôi đều không cần nữa.

Phần đời còn lại, tôi chỉ muốn sống cho chính mình.

“Mẹ, 5 giờ chiều chúng con về đến nhà. Mẹ tranh thủ ra chợ m/ua mấy món chúng con thích, trước khi chúng con về phải nấu xong đấy.”

Chưa kịp đáp lời, đầu dây bên kia đã cúp máy.

Tôi siết ch/ặt điện thoại, ngẩng đầu nhìn tờ lịch treo tường.

Trong lòng chấn động vô cùng.

Tôi đã được sống lại.

Tôi nhắm mắt hít sâu, cố gắng chấp nhận sự thật này.

Nhưng vừa nhắm mắt, cảm giác uất ức khi bị chồng lừa gạt, bị con cái đ/âm sau lưng lại trào dâng, khiến tôi bật khóc nức nở.

Hôm đó là ngày giỗ đầu 7 ngày của Triệu Thanh Sơn, tôi đang ở nhà dọn dẹp di vật của ông.

Tình cờ tìm thấy một cuốn album trong chiếc hộp mà ông chưa từng cho tôi đụng vào.

Những bức ảnh trong album trông như những tấm hình gia đình.

Nhưng duy nhất không có tôi, mà lại có một người phụ nữ khác.

Bà ấy tóc bạc phơ, nụ cười như gió xuân, khí chất tao nhã, bộ váy trên người toát lên vẻ thời thượng.

Người đó không ai khác, chính là "bạch nguyệt quang" thời trẻ mà Triệu Thanh Sơn yêu mà không thể có được - Tạ Mỹ Linh.

Tôi cảm thấy bàng hoàng lẫn phẫn nộ.

Nhìn kỹ ngày tháng trên mỗi bức ảnh, đều trùng khớp với thời điểm cả nhà đi du lịch hàng năm.

Nhưng năm nào cũng vậy, cứ sát giờ khởi hành là tôi lại đột nhiên đ/au bụng, khiến tôi không thể đi được.

Rốt cuộc là ai cố tình không cho tôi đi? Là chồng tôi? Hay là con cái tôi?

Đang mải mê suy nghĩ thì con cái tôi về đến nhà.

“Mẹ, mẹ mau dọn đồ đạc đi, con đưa mẹ vào viện dưỡng lão.”

“Ý con là sao? Tại sao mẹ phải vào viện dưỡng lão?” Tôi chất vấn Triệu Thừa Hựu.

Mặt hắn trầm xuống, quăng cho tôi một tập tài liệu.

“Đây là di chúc của bố, ghi rõ căn nhà này tặng cho dì Tạ.”

“Hồi nhỏ nếu không có dì Tạ kèm cặp, làm sao chúng con thi đỗ đại học. Một ngày làm thầy, cả đời làm mẹ, dì Tạ cũng như mẹ ruột của chúng con, chúng con có nghĩa vụ phụng dưỡng dì ấy.”

Tôi ôm ch/ặt ng/ực, chỉ tay vào mặt con trai: “Dì ấy là mẹ ruột của các con, vậy mẹ là cái gì?”

“Mẹ đương nhiên vẫn là mẹ của chúng con, chỉ là đổi chỗ ở thôi mà.”

Tôi thất vọng quay sang nhìn con gái, hy vọng nó sẽ đứng về phía mình.

Nhưng nó lại nói: “Mẹ, dì Tạ có học vấn cao hơn mẹ, cũng biết cách dạy dỗ chúng con hơn. Viện dưỡng lão mới là nơi an nghỉ tốt nhất cho mẹ.”

“Các con… các con…”

Trái tim tôi như bị búa tạ đ/ập nát, đ/au đớn đến nghẹt thở.

Tôi vất vả sớm hôm chăm sóc người chồng u/ng t/hư giai đoạn cuối ra đi thanh thản.

Vậy mà ông ta đã sớm lập di chúc, đem căn nhà chung sống của chúng tôi tặng cho tình nhân cũ.

Sự vô tình của con cái khiến nước mắt tôi nhòe đi.

Thất vọng như thủy triều nhấn chìm tôi, khiến tôi như lạc vào bóng tối.

Tôi nghẹn một hơi, ngã vật xuống đất, cuối cùng bị tức đến ch*t.

Khoảnh khắc nhắm mắt, tôi nghe chúng thốt lên: “Thật xui xẻo!”

Tiếng gõ cửa th/ô b/ạo kéo tôi ra khỏi ký ức đ/au thương kiếp trước.

Tôi mở cửa ra, thấy cả nhà bọn họ đã về.

Giống như mọi năm, chúng vứt hành lý xuống, sai tôi đi dọn dẹp, còn bản thân thì háo hức chạy thẳng vào phòng ăn.

Chưa đầy 1 giây, Triệu Thừa Hựu đã quát: “Mẹ, cơm đâu? Mẹ chưa nấu à?”

Tôi lạnh lùng đáp: “Đúng, tôi chưa nấu.”

Mặt con trai sầm lại, gi/ận dữ: “Sao không nấu? Rõ ràng đã cho mẹ nhiều thời gian chuẩn bị, mẹ định bỏ đói cả nhà sao?”

“Tôi không muốn nấu thì sao, không được à?”

Nhận ra cơn thịnh nộ của tôi, tất cả đều nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.

“Mẹ, mẹ uống nhầm th/uốc gì đấy? Sao nóng tính thế!”

Tôi bật cười vì tức: “Phải, tôi uống nhầm th/uốc thật.”

Tôi lôi cuốn album Triệu Thanh Sơn cất kỹ ra, ném phịch xuống đất.

Tôi nhìn chằm chằm vào hắn, lớn tiếng chất vấn: “Triệu Thanh Sơn, năm nào đi du lịch hè anh cũng đưa Tạ Mỹ Linh theo, rốt cuộc anh coi tôi là cái gì?”

Gương mặt vốn điềm tĩnh như núi của Triệu Thanh Sơn bỗng lộ vẻ hoảng lo/ạn, hắn nhanh như c/ắt nhặt cuốn album lên, phủi bụi, ôm ch/ặt vào lòng như báu vật.

Hắn phẫn nộ: “Ai cho cô vào thư phòng của tôi? Ai cho cô đụng vào đồ của tôi?”

Tôi ngửa mặt cười khẽ, cố nén nước mắt: “Triệu Thanh Sơn, là anh cố ý đổi th/uốc say xe thành th/uốc xổ, cố tình không cho tôi đi đúng không? Để anh có thể đưa Tạ Mỹ Linh cùng đi thưởng ngoạn núi sông.”

Triệu Thanh Sơn lập tức chột dạ, quay mặt đi không dám nhìn tôi.

“Mẹ, mẹ phát hiện ra từ lúc nào vậy?” Triệu Thừa Hựu buột miệng nói xong thì vội bịt miệng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm