Tôi là Diệp Phàm, một thiếu gia nhà giàu bình thường chẳng có gì nổi bật.
Sở dĩ tôi nói mình bình thường là vì trong vô số tiểu thuyết, những nhân vật như tôi thường chỉ đóng vai trò bàn đạp cho nhân vật chính, hoặc là nhân vật lót đường phải "lĩnh hộp cơm" ngay trong ba chương đầu.
Thế nhưng, kịch bản cuộc đời tôi dường như có chút trục trặc.
Tôi, Diệp Phàm, tuyệt đối không muốn làm nhân vật lót đường.
Tôi chỉ muốn lặng lẽ gây dựng sự nghiệp, rồi rước người phụ nữ đứng trên đỉnh cao kia – nữ tổng tài lạnh lùng của Tập đoàn Tô Thị, Tô Thanh Tuyết – về làm vợ.
Nhưng trớ trêu thay, cô ấy đã có hôn phu.
Lần đầu tiên biết tin này từ miệng mẹ Tô Thanh Tuyết – dì Triệu, người nhìn tôi còn thân thiết hơn cả con ruột – tôi đang nâng ly rư/ợu vang Lafite năm 82, suýt chút nữa đã biểu diễn ngay một màn "phun rư/ợu quý tộc" tại chỗ.
“Dì nói gì cơ, dì Triệu?”
Tôi đưa tay lên ngoáy tai, nghi ngờ bản thân xem phim thương chiến nhiều quá nên sinh ra ảo giác, “Thanh Tuyết… có hôn phu rồi sao?”
“Chà, đừng nhắc nữa!” Dì Triệu vừa nhắc đến chuyện này, gương mặt vốn được chăm chút kỹ lưỡng của dì cũng nhăn nhó vì bực bội.
Dì hạ thấp giọng,
như thể đang bàn luận về một vụ bê bối khó nói ra miệng.
“Một kẻ phế vật vô tích sự! Suốt ngày chỉ biết quanh quẩn ở nhà giặt giũ nấu cơm, ăn mặc đều phải dựa vào Thanh Tuyết nhà tôi! Thể diện nhà họ Tô chúng tôi sắp bị hắn làm mất sạch rồi!”
Trong đầu tôi lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo.
Khoan đã, thiết lập này… sao nghe quen thế nhỉ?
Một gã rể ở rể bị mẹ vợ kh/inh thường, chuyên ăn bám vợ, đúng chuẩn phế vật?
Khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi như có một tiếng sét đá/nh vang, một suy nghĩ không thể kìm nén bỗng trồi lên.
Chẳng lẽ tôi đã lạc vào một cuốn tiểu thuyết đô thị thể loại "Long Vương rể ở rể", mà còn đóng vai nam phụ đ/ộc á/c chuyên dùng để chịu đò/n vả mặt sao?
Không đời nào! Cuộc đời của Diệp Phàm này tuyệt đối không thể cẩu huyết đến thế!
Tiệc sinh nhật của dì Triệu được tổ chức tại căn biệt thự đơn lập của nhà họ Tô, nằm trong khu trang viên Vân Đỉnh.
Tôi lái chiếc Aston Martin DB11, đỗ xe dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ.
Tay xách một chiếc hộp gỗ tử đàn tinh xảo.
Tối nay, tôi không chỉ đến chúc thọ dì Triệu, mà còn mang theo nhiệm vụ "trinh sát địch tình".
Tôi muốn tận mắt xem gã phế vật rể ở rể trong truyền thuyết kia rốt cuộc là nhân vật nào.
Vừa bước qua cửa, tôi đã lập tức cảm nhận được thế nào là "băng hỏa lưỡng trọng thiên".
“Chà, Tiểu Phàm đến rồi! Mau vào, mau vào!”
Dì Triệu vừa nhìn thấy tôi, nụ cười trên môi liền nở rộ như hoa.
Dì thân mật nắm lấy tay tôi,
đón vào trong nhà, thái độ nhiệt tình ấy cứ như thể tôi mới là con rể danh chính ngôn thuận của nhà họ Tô vậy.
Trong phòng khách, bố của Tô Thanh Tuyết – chú Tô – cũng dành cho tôi một nụ cười đầy tán thưởng.
“Tiểu Phàm, dự án năng lượng mới ở khu Nam thành phố cháu làm rất xuất sắc, đúng là hậu sinh khả úy!”
Thế nhưng, giữa bầu không khí nồng nhiệt ấy, tôi lại cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo pha lẫn sự đá/nh giá.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tô Thanh Tuyết đang lặng lẽ đứng ở khúc cua của cầu thang xoắn ốc.
Hôm nay cô diện một bộ váy dạ hội cao cấp màu trắng bạc.
Mái tóc dài buông xõa như thác nước, gương mặt trang điểm tỉ mỉ, toát lên khí chất thanh lãnh tựa như tiên nữ nơi cung trăng.
Cô chỉ khẽ gật đầu chào tôi, ánh mắt phẳng lặng không chút gợn sóng.
Tôi thầm thở dài.
Quả không hổ danh là người phụ nữ tôi đã nhắm tới, đúng là luôn mang lại cảm giác thử thách.
Còn phía sau Tô Thanh Tuyết, trong góc khuất của cầu thang, có một người đàn ông đang đứng đó.
Hắn mặc một bộ vest rẻ tiền, rộng thùng thình và cực kỳ lệch dáng.
Mái tóc hơi rối bời, ánh mắt né tránh, hai tay đút sâu vào túi quần.
Toàn thân toát lên vẻ tuềnh toàng, hoàn toàn lạc lõng giữa căn biệt thự xa hoa này.
Ánh mắt hắn nhìn tôi tràn đầy sự th/ù địch và gh/en tỵ, chẳng hề che giấu.
Không cần đoán nữa,
vị này chắc chắn chính là gã rể ở rể trong truyền thuyết – Trần Huyền.
Dì Triệu hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của hắn, kéo tôi đến ghế chủ tọa rồi ngồi xuống.
Dì nhiệt tình giới thiệu cho tôi từng vị khách trong bữa tiệc.
Nào là “Đây là thiếu gia của Cục trưởng Vương trong thành phố”, nào là “Kia là Tổng giám đốc Lý của tập đoàn niêm yết kế bên”.
Tôi thong dong ứng đáp và hàn huyên với họ,
nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía Trần Huyền ngồi ở góc khuất.
Hắn cứ như một người ngoài cuộc, bị tất cả mọi người lãng quên.
Tô Thanh Tuyết dường như cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng, khẽ nhíu mày.
Cô nói với hắn vài câu, hắn mới miễn cưỡng di chuyển đến một chiếc bàn ở góc khuất rồi ngồi xuống.
Tôi thầm cười trong bụng. Xem ra cuộc sống làm rể ở rể của hắn, quả thực chẳng sung sướng gì.
Rư/ợu đã qua ba tuần, đến phần tặng quà.
Những vị khách khác chỉ mang đến toàn th/uốc lá xịn, rư/ợu ngon hay túi xách hàng hiệu. Dì Triệu tuy mỉm cười nhận lấy,
nhưng trên gương mặt vẫn thoáng chút nhàm chán.
Đến lượt tôi.
Tôi trân trọng dâng chiếc hộp gỗ tử đàn bằng hai tay: “Dì Triệu, cháu chúc dì phúc như Đông Hải, thọ tỉ Nam Sơn. Đây chỉ là một món đồ nhỏ cháu tình cờ sưu tầm được, mong dì sẽ thích.”
Dì Triệu mỉm cười mở hộp ra, bên trong lặng lẽ nằm một chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy xanh biếc, trong veo như nước.
Sắc đế vương lục ấy dưới ánh đèn phản chiếu lấp lánh, lập tức thu hút mọi ánh nhìn trong phòng.
“Trời đất ơi! Đây là… ngọc phỉ thúy thủy tinh chủng đế vương lục sao?” Một vị khách am hiểu không kìm được mà kinh hô, “Nhìn độ trong và sắc nước này, giá trị ít nhất cũng phải chạm mốc 8 con số!”
Dì Triệu mừng đến mức không khép miệng lại được, cẩn thận đeo chiếc vòng vào tay, vuốt ve mãi không rời, “Tiểu Phàm, cháu à, cháu tiêu tốn nhiều quá!”
Tôi mỉm cười đáp: “Chỉ cần dì thích, bao nhiêu tiền cũng đáng.”