Đám cưới của chúng tôi được tổ chức vô cùng long trọng và hoành tráng.
Tô Thanh Tuyết trong bộ váy cưới trắng tinh khôi,
nở nụ cười rạng rỡ hơn cả những vì sao trên bầu trời.
Sau khi kết hôn, chúng tôi chìm trong cuộc sống hạnh phúc và ngọt ngào.
Cô vẫn tiếp tục làm nữ tổng tài lạnh lùng của mình, nhưng tòa băng sơn ấy, chỉ riêng mình tôi mới có thể làm tan chảy.
Tôi vẫn miệt mài với sự nghiệp của mình, đưa cơ nghiệp nhà họ Diệp vươn lên những tầm cao mới.
Thỉnh thoảng, chúng tôi vẫn nhắc đến Trần Huyền.
“Anh nói xem, giờ ở trong đó, hắn có hối h/ận không nhỉ?” Tô Thanh Tuyết tựa vào lòng tôi, tò mò hỏi.
Tôi trầm ngâm một chút rồi đáp: “Có lẽ vậy. Chắc hắn vẫn đang tự hỏi, tại sao kịch bản của mình lại kết thúc như thế này.”
Tôi khẽ hôn lên trán cô, thì thầm:
“Bởi vì cuộc đời không phải là tiểu thuyết. Không phải cứ méo miệng là thế giới phải xoay quanh cậu. Đôi khi,
chỉ cần một cuộc điện thoại, là đủ giải quyết mọi chuyện.”
“Điện thoại nào?”
“110.”
Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười, siết ch/ặt vòng tay.
Bên ngoài khung cửa, ánh trăng vừa đẹp, năm tháng bình yên.
Đây mới chính là hạnh phúc chân thực nhất, thuộc về tôi.
(Hết)