“Tớ thấy cậu phát biểu trong nhóm xem mắt nên đã kết bạn WeChat với cậu.”
“Ồ.”
“Cảm ơn cậu đã đến c/ứu tớ.” Tiểu Vũ lau nước mắt, “Tớ thực sự không biết phải làm sao nữa.”
“Sau này gặp tình huống này, cứ đứng dậy đi thẳng.” Tôi nói, “Đừng chần chừ.”
“Nhưng họ chặn tớ lại…”
“Họ chặn thì báo cảnh sát.”
“Vâng.”
Tôi đưa Tiểu Vũ về nhà, trên đường cô ấy cứ nói mãi không thôi.
“Tớ không ngờ Vương Kiến Quốc lại là loại người như vậy.”
“Cho nên mới nói, xem mắt phải tìm hiểu thật kỹ.”
“Ừm, sau này tớ sẽ chú ý hơn.”
“Phải rồi.” Tôi chợt nhớ ra điều gì đó, “Sao cậu biết tớ từng xem mắt với Vương Kiến Quốc?”
“Trong nhóm có người nói đấy.” Tiểu Vũ kể, “Còn bảo cậu đã m/ắng cho anh ta một trận tơi bời.”
Tôi bật cười: “Cũng không hẳn là tơi bời, chỉ là không muốn để anh ta lợi dụng thôi.”
“Cậu làm đúng lắm.” Tiểu Vũ nghiêm túc nói, “Tớ cũng nên giống như cậu, quyết đoán một chút.”
“Ừm, phụ nữ phải biết đối xử tốt với bản thân.”
Sau khi đưa Tiểu Vũ về, trên đường quay lại công ty, tôi nhận được điện thoại của Lý Minh.
“Hiểu Hiểu, em cân nhắc thế nào rồi?”
“Chuyện gì cơ?”
“Chuyện anh tỏ tình với em lần trước ấy.”
Tôi im lặng vài giây.
“Lý Minh, chúng ta có thể gặp nhau một lần nữa không?”
“Tất nhiên là được, tối nay nhé?”
“Vâng.”
Tối đó, tôi và Lý Minh gặp nhau ở quán cà phê.
“Sao thế? Trông sắc mặt em không tốt lắm.” Lý Minh hỏi.
“Hôm nay gặp chút chuyện.” Tôi kể sơ qua về việc c/ứu Tiểu Vũ.
“Vương Kiến Quốc?” Lý Minh nhíu mày, “Là người mà Jason nhắc đến lần trước à?”
“Ừm.”
“Loại người này đúng là hết chỗ nói.”
“Phải đó.” Tôi thở dài, “Cho nên bây giờ em hơi…”
“Hơi không tin tưởng đàn ông?” Lý Minh cười.
“Cũng không hẳn.” Tôi lắc đầu, “Chỉ là cảm thấy chuyện xem mắt này thực sự rất mệt mỏi.”
“Anh hiểu.” Lý Minh nói, “Thực ra anh cũng vậy.”
“Hửm?”
“Sau khi ly hôn, anh cũng đi xem mắt rất nhiều lần.” Lý Minh chia sẻ, “Gặp phải không ít người kỳ quặc.”
“Ví dụ như?”
“Có cô gái lần đầu gặp mặt đã hỏi anh có mấy căn nhà, bao nhiêu tiền tiết kiệm.” Lý Minh cười khổ, “Có người còn nói thẳng là không m/ua nhẫn kim cương thì không kết hôn.”
Tôi bật cười: “Đúng là kỳ quặc thật.”
“Cho nên anh hiểu cảm giác của em.” Lý Minh nhìn tôi, “Nhưng Hiểu Hiểu à, anh không phải loại người như Vương Kiến Quốc.”
Tôi nhìn anh ấy.
“Em biết.”
“Vậy em có thể cho anh một cơ hội không?”
Tôi suy nghĩ một chút.
“Lý Minh, em không muốn kết hôn chỉ vì để kết hôn.”
“Anh biết.”
“Em muốn tìm một người thực sự phù hợp với mình.”
“Anh cũng vậy.” Lý Minh nghiêm túc nói, “Cho nên chúng ta có thể tìm hiểu từ từ, không cần vội.”
Tôi mỉm cười: “Được.”
“Vậy chúng ta coi như chính thức hẹn hò nhé?”
“Coi như là vậy đi.”
Lý Minh thở phào nhẹ nhõm: “Tốt quá rồi.”
Rời khỏi quán cà phê, tôi gọi điện cho Tiểu Mỹ.
“Thế nào rồi?”
“Tớ đồng ý với Lý Minh rồi.”
“Thật á? Chúc mừng cậu!”
“Cảm ơn.”
“Cuối cùng cũng thoát kiếp đ/ộc thân.”
“Ừm.”
“Phải rồi, Vương Kiến Quốc dạo này thế nào?”
“Hôm nay anh ta lại dắt cả nhà đi lừa người, bị tớ phá đám rồi.”
“Ha ha ha, đáng đời.” Tiểu Mỹ cười, “Loại người này nên bị bêu rếu.”
“Đúng thế.”
Về đến nhà, tôi nằm trên giường. Nhớ lại chuyện hôm nay, lúc nhìn thấy sắc mặt của mẹ Vương khi c/ứu Tiểu Vũ, tôi bỗng thấy thật sảng khoái. Gia đình này đáng lẽ phải bị trừng trị từ lâu rồi.
Điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ Lý Minh:
“Hôm nay rất vui, ngủ ngon nhé.”
“Ngủ ngon.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại. 30 tuổi, cuối cùng cũng có bạn trai. Mặc dù quá trình rất quanh co, nhưng kết quả không tệ. Ít nhất, tôi không thỏa hiệp. Không tìm một người lương 3.000 tệ mà lại bắt tôi nuôi cả gia đình.
7.
Sau khi hẹn hò với Lý Minh, cuộc sống trở nên phong phú hơn nhiều. Cuối tuần anh ấy sẽ đưa tôi đi dạo phố, xem phim, ăn uống. Không giống Vương Kiến Quốc, lần nào cũng phải dắt theo gia đình.
“Hiểu Hiểu, mẹ anh muốn gặp em.”
Tối hôm đó, Lý Minh bất ngờ nói.
Tôi sững người.
“Nhanh vậy sao?”
“Ừm, mẹ nói muốn tìm hiểu về em một chút.” Lý Minh cười khẽ, “Đừng căng thẳng, mẹ anh là người rất tốt.”
Tôi nhớ lại mẹ Vương, hơi do dự.
“Sao vậy?” Lý Minh nhận ra sự lo lắng của tôi.
“Không có gì.” Tôi lắc đầu, “Chỉ là nhớ lại chuyện trước kia thôi.”
“Gia đình Vương Kiến Quốc đó hả?”
“Ừm.”
“Hiểu Hiểu, mẹ anh không phải loại người đó đâu.” Lý Minh nghiêm túc nói, “Mẹ anh là người rất thấu tình đạt lý.”
“Được thôi.”
Cuối tuần, Lý Minh đưa tôi về nhà anh ấy. Mẹ anh ấy quả thực rất hòa ái.
“Hiểu Hiểu, lại đây, ngồi đi cháu.” Mẹ Lý cười nói.
“Cháu chào bác ạ.”
“Đừng căng thẳng, cứ tự nhiên như ở nhà.”
Tôi ngồi xuống, nhìn quanh ngôi nhà. 120 mét vuông, trang trí rất đơn giản nhưng ấm cúng.
“Hiểu Hiểu làm nghề gì vậy?” Mẹ Lý hỏi.
“Quản lý bộ phận tại công ty nước ngoài ạ.” Lý Minh trả lời thay tôi.
“Chà, giỏi quá.” Mẹ Lý cười, “Tuổi trẻ tài cao.”
“Cháu cảm ơn bác ạ.”
“Các cháu trẻ tuổi cứ từ từ tìm hiểu, đừng vội vàng.” Mẹ Lý nói, “Tình cảm là phải bồi đắp dần dần.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất, mẹ Lý không giống mẹ Vương.