Kiếp trước, sau khi biết chồng phản bội, tôi nhất quyết đòi ly hôn.
Con gái lại đổ hết lỗi lên đầu tôi.
“Mẹ nhìn lại mình đi, chẳng có chút nữ tính nào, chỉ là một người đàn bà già nua, khuôn mặt vàng vọt.
“Thảo nào bố mới đi tìm người khác!”
Chưa bao lâu sau, con gái lại tuyên bố đính hôn với một gã thanh niên lêu lổng.
Vì lo cho tương lai của con, tôi chuyển nhượng toàn bộ nhà cửa sang tên nó.
Tại bữa tiệc đính hôn, chồng tôi công khai dẫn nhân tình đến dự.
Con gái lại cung kính rót trà dâng nước, còn gọi người đàn bà kia là “Mẹ!”
Tôi gi/ận đi/ên người, lao tới t/át con gái một cái.
Nào ngờ, nhân tình đẩy tôi ngã xuống đất, còn chồng cùng gã thanh niên kia lao vào đ/ấm đ/á tôi.
Giữa tiếng nhạc rộn ràng chúc mừng, tôi gục xuống trong vũng m/áu.
Sau khi tôi ch*t, để trốn tránh trách nhiệm, chúng bịa đặt rằng tôi hóa đi/ên gây sự, rồi cuối cùng cũng tự chuốc lấy quả báo.
Bố mẹ tôi muốn minh oan cho tôi, nhưng sau khi chịu b/ạo l/ực mạng đã u uất mà qu/a đ/ời, toàn bộ tài sản trong nhà bị chồng tôi dâng hết cho nhân tình.
Mối h/ận th/ù đẫm m/áu quấn lấy tôi, không chịu tan biến.
Lần nữa mở mắt, tôi trở về ngày phát hiện chồng ngoại tình.
“Mẹ nhìn lại mình đi, chẳng có chút nữ tính nào, chỉ là một người đàn bà già nua, khuôn mặt vàng vọt.
“Thảo nào bố mới đi tìm người khác!
“Mẹ tự kiểm điểm bản thân đi!”
Trước mặt tôi, con gái Trương Nhiên Nhiên nhìn tôi với ánh mắt kh/inh bỉ mà trách móc.
Khóe mắt đuôi mày đều lộ rõ vẻ chê bai, như thể người phạm lỗi chính là tôi.
Giống như kiếp trước, trong lời nói của nó chỉ toát lên ba chữ lạnh lùng: Mẹ đáng đời.
Tôi không do dự, giơ tay t/át nó một cái.
Do không kiềm chế lực, nó bị tôi t/át đến choáng váng, mãi một lúc sau mới từ từ ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào tôi, giọng nói đã nhuốm tiếng khóc:
“Mẹ… mẹ… đá/nh con!”
Tôi liếc nhìn nó, cau mày trừng mắt lớn tiếng dạy bảo:
“Con còn biết gọi mẹ sao?
“Là mẹ không dạy dỗ con nên người, để con dám ăn nói với mẹ như vậy!”
Có lẽ chưa từng thấy tôi hung dữ như vậy, Trương Nhiên Nhiên lập tức chùn bước.
Nó níu lấy tay áo tôi, đổi sang vẻ mặt nịnh nọt, làm nũng với tôi:
“Mẹ, con sai rồi, nhưng dù sao ông ấy cũng là bố con, con cũng chỉ mong hai người hòa thuận.
“Nhà mình ba người vẫn luôn hạnh phúc như vậy mà!”
Lời Trương Nhiên Nhiên nói không sai, trước khi phát hiện chồng là Trương Ái Đông ngoại tình, gia đình ba người chúng tôi cũng được họ hàng xem là gia đình kiểu mẫu.
Vợ chồng ân ái, sinh được một đứa con gái thì hết mực cưng chiều.
Nhưng đằng sau cái vẻ hạnh phúc ấy, chỉ có một mình tôi gồng gánh chống đỡ.
Gia cảnh Trương Ái Đông vốn đã không khá giả, nhờ qu/an h/ệ nhà tôi mới vào được cơ quan, nhưng hắn lại chẳng chịu phấn đấu.
Bao năm nay chẳng hề thăng chức, tiền lương của hắn tôi chẳng thấy một đồng nào.
Con gái Trương Nhiên Nhiên tốt nghiệp cao đẳng không tìm được việc, cứ ở nhà ăn bám bố mẹ.
Mọi việc lớn nhỏ cùng chi tiêu trong nhà đều dựa vào một mình tôi.
Có lúc áp lực công việc quá lớn, tôi chỉ nói chuyện hơi nặng lời một chút, cũng bị cả hai cùng nhau công kích.
Vì gia đình này, tôi đã nhẫn nhịn bao năm trời.
Cuối cùng, đứa con gái tôi vất vả nuôi lớn lại quay sang nhận nhân tình làm mẹ, còn tôi thì thảm ch*t dưới tay chồng.
Tôi thực sự uất h/ận, bao năm hy sinh của tôi, rốt cuộc là vì cái gì?!
Trương Nhiên Nhiên tiếp tục làm nũng trong lòng tôi, tôi cũng dần dẹp bỏ cơn gi/ận trong lòng, bình tĩnh nói với nó:
“Đã mong mẹ và bố con hòa thuận, thì con cũng nên hiểu chuyện một chút, biết nghĩ cho mẹ.”
Thấy giọng tôi mềm xuống, nó lập tức quấn lấy tôi, nói giọng nũng nịu:
“Mẹ, chuyện bố mẹ cứ mặc kệ ông ấy đi!
“Đàn ông mà, ai chẳng có lúc sai lầm!
“Mẹ đừng gi/ận, nhắm mắt làm ngơ là được, đừng tự làm khổ mình!”
Tôi hừ lạnh một tiếng, chẳng biết bộ lý lẽ này nó học ở đâu ra.
Chưa đợi tôi hoàn h/ồn, tay đòi tiền của Trương Nhiên Nhiên đã chìa ra trước mặt tôi.
“À mà mẹ, bạn con đang đợi con đi uống trà sữa kìa! Tiền sinh hoạt tháng này…”
Nếu là trước đây, tôi nhất định sẽ đưa tiền không chút do dự.
Dù sao cũng là con ruột mình, dù có vô dụng đến đâu cũng phải chiều chuộng.
Nhưng kinh nghiệm kiếp trước mách bảo tôi, Trương Nhiên Nhiên chính là một kẻ vo/ng ân bội nghĩa, là đồng lõa hại ch*t tôi, căn bản chẳng đáng để tôi thương xót.
Tôi nắm lấy tay nó, thở dài một hơi đầy tâm sự:
“Nhiên Nhiên à, mẹ nghĩ lại rồi, lời con vừa nói cũng có lý.
“Mẹ bây giờ bộ dạng thế này, quả thực nên chỉnh trang bản thân một chút.”
Thấy tôi mãi không đưa tiền, Trương Nhiên Nhiên sốt ruột, nó trợn mắt hỏi tôi:
“Thế thì sao?”
“Thế nên… tiền sinh hoạt sau này con cứ hỏi bố mà lấy!”
Mặt Trương Nhiên Nhiên đầy vẻ nghi hoặc, tôi lập tức bồi thêm mấy câu:
“Nếu không nhờ con nhắc nhở, mẹ còn chẳng nghĩ tới bước này!
“Con cũng nói mong mẹ và bố hòa thuận, con sẽ ủng hộ mẹ chứ?”
Nó miễn cưỡng gật đầu, miệng còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị tôi vội vàng đẩy ra khỏi phòng.
“Đi đi, hỏi bố mà lấy, ông ấy hào phóng hơn mẹ nhiều!”
Trương Ái Đông trước mặt Trương Nhiên Nhiên luôn đóng vai người cha hiền từ.
Người chu cấp tiền sinh hoạt hàng tháng cho con gái đều là tôi, vậy mà nó cứ chê tôi keo kiệt.
Trớ trêu thay, chỉ cần Trương Ái Đông thỉnh thoảng cho nó vài trăm tệ, nó đã vui mừng như gặp Phật sống mà cảm ơn ông ta.