Trương Ái Đông kh/inh bỉ nói: “Hừ, Tiểu Nhu đã mang th/ai con trai cho tôi rồi, tôi cần con gái làm gì? Làm gánh nặng à?
“Triệu Tĩnh, từ khoảnh khắc cô không sinh được con trai cho tôi, cuộc hôn nhân của chúng ta đã cầm chắc thất bại!
“Với lại, cái sự ngốc nghếch của Nhiên Nhiên, đúng là giống cô như đúc!”
Đoạn video phát ra, hiện trường lập tức xôn xao.
Trương Nhiên Nhiên vốn đang rạng rỡ mừng vui nay chẳng còn cười nổi.
Trong ngày trọng đại của mình, bị người cha hiền từ mà nó yêu thương bao năm chê bai vì là con gái, không biết tâm trạng nó lúc này ra sao?
Trương Ái Đông cuống cuồ/ng định ngăn màn hình phát tiếp, tiếc là hắn quá ng/u, không biết cách ngắt nguồn điện.
Màn hình tiếp tục chiếu những hình ảnh, đều là những lời hứa hẹn trong cuộc trò chuyện WeChat giữa hắn và nhân tình mà tôi đã thu thập được.
Trong kế hoạch của hắn, Trương Nhiên Nhiên chỉ là một quân cờ.
Chỉ cần lấy được bất động sản của tôi từ tay nó, hai người họ sẽ lập tức tìm cớ đuổi nó đi.
Trương Ái Đông và ả nhân tình Lưu Nhu, thậm chí còn trong lúc trò chuyện mà mắ/ng ch/ửi Trương Nhiên Nhiên là đồ vô dụng, chỉ biết gây thêm rắc rối cho họ!
Lúc này, sự c/ăm h/ận trong Trương Nhiên Nhiên đã đạt đến đỉnh điểm.
Qua camera giám sát, tôi thấy gân xanh trên mặt và tay nó đều nổi lên cuồn cuộn.
Nó trợn tròn mắt gi/ận dữ, nhìn chòng chọc vào Lưu Nhu.
Vẻ mặt nghiến răng kèn kẹt ấy, như muốn nuốt chửng ả ta sống vậy.
Trương Ái Đông vốn đang lo lắng cho vợ, phát hiện Trương Nhiên Nhiên có vẻ bất thường, lập tức chắn trước mặt ả.
Hắn có lẽ đã đá/nh giá thấp lòng h/ận th/ù của Trương Nhiên Nhiên, còn thốt ra những lời ngạo mạn:
“Cô đừng có lại đây, tôi nói cho cô biết! Làm tổn thương con trai tôi, tôi bắt cô đền mạng!”
“Đồ tiện nhân!”
Khách khứa thấy cảnh tượng này, kẻ đứng xem, người bỏ chạy, chẳng ai dám lên tiếng can ngăn.
Trương Nhiên Nhiên bị những lời này kích động, hoàn toàn mất đi lý trí.
Nó lao nhanh như tên b/ắn đến bàn tiệc nguội bên cạnh, nhanh tay chộp lấy con d/ao gọt hoa quả trên đĩa, rồi đi/ên cuồ/ng lao về phía Lưu Nhu.
Lưỡi d/ao đ/âm vào rút ra vô số lần trên bụng Lưu Nhu, ả không ngừng gào thét và giãy giụa, cuối cùng kiệt sức, m/áu tươi loang lổ chảy ra.
Cảnh tượng này giống hệt một khung cảnh nào đó ở kiếp trước.
Nhưng Trương Nhiên Nhiên đã đỏ ngầu mắt, không ai dám lại gần ngăn cản nó.
Trương Ái Đông trơ mắt nhìn đứa con trai sắp chào đời của mình ch*t dưới lưỡi d/ao của Trương Nhiên Nhiên, cũng chẳng màng đến tính mạng.
Hắn lao cả người vào, quyết bắt Trương Nhiên Nhiên đền mạng.
Gã lêu lổng Lý Kiệt cũng lao vào cuộc hỗn chiến, nhất thời không rõ hắn định bảo vệ ai.
Cuối cùng, Trương Ái Đông bóp cổ Trương Nhiên Nhiên đến ch*t, còn chính hắn cũng bị Lý Kiệt đá/nh g/ãy tay chân.
Vì tội cố ý gi*t người, Trương Ái Đông phải ngồi tù, cả đời này cũng thành kẻ tàn phế.
Lý Kiệt tuy không gi*t người, nhưng cũng gây thương tích, chịu chung kết cục với Trương Ái Đông.
Cuối cùng, chiếc USB bị nhầm lẫn đó, sau khi điều tra mới biết hóa ra là của Lưu Nhu.
Do nhân chứng đã không còn, cảnh sát cũng không cách nào x/ác minh.
Dù sao kẻ gây thương tích đã bị chỉ trích tại hiện trường, họ cũng không truy c/ứu thêm.
Tôi b/án đi căn nhà cưới đứng tên bố mẹ, cùng căn nhà do chính tôi trả góp.
Nghỉ việc, chuyển đến một thành phố thích hợp để an dưỡng tuổi già, tại đó tôi m/ua một căn biệt thự nhỏ giá rẻ.
Đưa bố mẹ đã lớn tuổi cùng chuyển vào sinh sống.
Kiếp này bố mẹ cuối cùng không phải chịu khổ vì b/ạo l/ực mạng nữa, thật tốt!
Ngày hôm đó, sân nhỏ của tôi đón chào những đứa con mới. Là những chú mèo chú chó tôi nhận nuôi.
Trải qua hai kiếp, tôi cuối cùng cũng ngộ ra mọi lẽ đời.
Trong cuộc đời, người có thể nương tựa và tin tưởng mãi mãi chỉ có chính mình.
Nếu may mắn, mèo chó cũng có thể cùng tôi đi qua một hành trình cuộc sống rất dài.
Tôi không còn mong cầu gì nữa.
Chỉ mong quãng đời còn lại được thường xuyên bên cạnh bố mẹ, bởi lẽ ở kiếp trước, chỉ có họ là vô điều kiện vì tôi.
Mùa đông đã qua, nắng ấm chan hòa, u ám tan biến.
Mùa xuân nhuộm lên vạn vật vẻ đẹp của sự tái sinh.
Còn tôi, cuối cùng cũng bắt đầu đón chào sự tái sinh thực sự.
(Hết)