Tôi nặn ra vài giọt nước mắt, kìm nén sự khoái cảm trong lòng, giọng khàn đặc nói: “Tạ Thư, cánh tay của anh bị nhiễm trùng nghiêm trọng, không giữ lại được nữa rồi, bố mẹ anh đang trên đường đến đây!”
“Tít tít tít”, các thiết bị y tế kêu lên dồn dập, nhân viên y tế khẩn cấp xông vào cấp c/ứu cho Tạ Thư. Đúng là gây thêm phiền phức cho họ rồi.
Bố mẹ Tạ Thư đến rất nhanh, khi nhìn thấy tình trạng thê thảm của con trai, mẹ Tạ suýt ngất xỉu, bố Tạ lau nước mắt, bàn tay r/un r/ẩy ký vào giấy đồng ý phẫu thuật. Nghĩ đến bố mẹ kiếp trước, khi nhìn thấy tôi ch*t sẽ đ/au lòng đến thế nào, tôi cũng khóc không thành tiếng.
Bố mẹ Tạ nhanh chóng chú ý đến tôi, vì cùng quê nên họ biết tôi là ai. Thế là trong lời kể nghẹn ngào của tôi, họ biết được Tạ Thư vì cõng Tống Viện qua sông nên mới rơi xuống nước, cũng biết được Tống Viện cứ bám ch/ặt lấy Tạ Thư không buông nên anh ta mới bị dòng nước cuốn trôi.
Mẹ Tạ như kẻ đi/ên lao vào phòng b/ệnh của Tống Viện, Tống Viện vừa làm tiểu phẫu xong, đang thở oxy. Mẹ Tạ giáng một cái t/át vào mặt Tống Viện, Tống Viện vốn đang hôn mê bị đá/nh tỉnh, k/inh h/oàng nhìn mẹ Tạ.
“Con trai tao chính vì con tiện nhân mày mà phải c/ắt bỏ cánh tay! Tao đá/nh ch*t mày, tao đá/nh ch*t mày! Đồ tiện nhân!”
Mẹ Tạ sức chiến đấu cực mạnh, Tống Viện bị đá/nh đến mức ôm đầu chạy lo/ạn. Mẹ Tạ khóc lóc thảm thiết: “Tại sao mày không sao cả, mà nó lại thành ra thế này! Chính mày đã hại con trai tao!”
Tống Viện sợ đến phát khóc, giọng r/un r/ẩy: “Dì ơi, con cũng không biết sẽ thành ra thế này, dì đá/nh con là phạm pháp...”
Tôi giả vờ ngăn cản mẹ Tạ, lau nước mắt nói: “Dì ơi, Tạ Thư cũng không muốn thấy dì đá/nh Tống Viện đâu, dù sao đó cũng là cô gái mà anh ấy bất chấp tính mạng để bảo vệ...”
Nghe xong câu này, mẹ Tạ h/ận đến nghiến răng nghiến lợi, bất ngờ cắn mạnh vào cánh tay Tống Viện. Tống Viện hét lên thảm thiết, mẹ Tạ không chịu buông miệng cho đến khi bác sĩ và y tá chạy đến mới tách được hai người ra. Vết thương m/áu me đầm đìa, Tống Viện đã sợ đến ngây người. Nghe nói vết thương do người cắn còn nghiêm trọng hơn cả động vật cắn, không biết Tống Viện sẽ thế nào nữa.
Nhìn khung cảnh hỗn lo/ạn trước mắt, tôi thầm cười, ngồi trên ghế b/ệnh viện, nước mắt lã chã rơi. Tôi nhớ bố mẹ mình quá, sự mệt mỏi sau khi trọng sinh ập đến bủa vây lấy trái tim tôi. Tôi gọi video cho mẹ. Bây giờ là 5 giờ rưỡi sáng, bên kia mẹ đang ngái ngủ, vừa ngáp vừa tưới hoa. Thấy tôi gọi giờ này, mẹ rất ngạc nhiên: “Lạc Lạc, đi chơi vui không? Sao hôm nay không ngủ nướng thế?”
Tôi cố nén nước mắt, giữ giọng bình thường nhất có thể: “Mẹ ơi, cũng tạm ạ, chỉ là nhớ mẹ với bố thôi.”
Trò chuyện với mẹ một lát, tôi mệt mỏi ngủ thiếp đi trên ghế. Đến khi trời sáng rõ, bóng người đi lại trong hành lang, tôi nghe thấy bác sĩ khẩn thiết nói: “Người nhà của Tống Viện đâu rồi? Cô ấy bị nhiễm trùng vết cắn, cần phải c/ắt bỏ cánh tay!”
Khung cảnh hỗn lo/ạn ngay tức khắc, tôi cũng vô cùng kinh ngạc, nghe nói vi khuẩn trong khoang miệng người còn nhiều hơn động vật, không ngờ Tống Viện cũng phải c/ắt tay. Mẹ Tạ há hốc mồm, ngẩn người giây lát rồi nhổ một bãi nước bọt đầy á/c ý: “Đáng đời! Ai bảo nó mặt dày hại con trai tao!”
Mẹ Tống chạy đến, sau khi hiểu rõ sự việc liền lao vào đá/nh nhau với mẹ Tạ. Mẹ Tạ ch/ửi: “Sao lại là tao cắn nó? Rõ ràng là tay nó đ/ập vào răng tao, tao còn chưa đòi bồi thường đấy!”
Các chú công an cũng đến, tạm thời kiểm soát được tình hình. Họ tìm giáo viên hướng dẫn để tìm hiểu, mặt cô ta đã tái nhợt không còn giọt m/áu, lắp bắp nói: “Việc này không liên quan đến tôi, là Tống Viện cứ đòi Tạ Thư cõng nó...”
Tôi khóc lóc nói: “Cô ơi, nếu lúc đó cô chịu kéo Tạ Thư và Tống Viện, thay vì buông tay, có lẽ họ đều đã sống sót!”
Mẹ Tạ và mẹ Tống nhìn giáo viên hướng dẫn với ánh mắt đầy th/ù h/ận. Chúng tôi đều bị đưa đến đồn cảnh sát với tư cách là người trong cuộc. Tôi kể chi tiết sự việc cho các chú công an, thấy tôi bị h/oảng s/ợ tột độ, họ còn an ủi tôi.
Bố mẹ tôi cũng đến, mẹ nói bà thấy tôi biểu hiện bất thường qua điện thoại, một đứa vốn vô tư như tôi mà nói chuyện lại thận trọng đến thế, nên bà biết có chuyện không ổn. Bố mẹ đón tôi về ngay lập tức, bảo tôi ở nhà nghỉ ngơi thật tốt.
Trong mơ, tôi dường như quay lại kiếp trước, linh h/ồn lơ lửng giữa không trung, nhìn bố mẹ gục trên th* th/ể sưng phù của tôi mà khóc ngất. Bố mẹ nói tôi tuyệt đối không phải kiểu người t/ự s*t, yêu cầu khám nghiệm t/.ử th/i, cuối cùng tìm thấy th/uốc mê còn sót lại trong khoang mũi. Sau khi điều tra, các chú công an đã khóa mục tiêu vào giáo viên hướng dẫn và Tạ Thư, bắt họ trả giá thích đáng. Nhưng bố mẹ đã vĩnh viễn mất đi tôi. Tinh thần mẹ suy sụp, bố vì chăm sóc mẹ mà bỏ việc, hai người sống trong cảnh vô cùng nghèo khó.
Tôi tỉnh dậy trong nước mắt, bị bao bọc trong cái ôm ấm áp, mẹ khẽ khàng an ủi tôi. May mắn thay, ông trời đã cho tôi cơ hội làm lại cuộc đời để bù đắp những tiếc nuối này.