Lấy danh nghĩa là "tăng ca tổng hợp tài liệu", thực chất anh ta chỉ coi tôi như một kênh "tin đồn hào môn" phát sóng trực tiếp 24/7. Anh ta ngồi sau chiếc bàn làm việc khổng lồ, giả vờ xem xét tài liệu, nhưng ánh mắt liếc qua lại chưa từng rời khỏi đỉnh đầu tôi.

Tôi chán nản, chỉ có thể dựa vào việc lẩm bẩm trong lòng để gi*t thời gian.

【Bạch Đình ngã ngựa rồi, tiếp theo chắc là đến lượt con cáo già này nhỉ?】

【Tôi đoán giờ chắc chắn ông ta đang liên lạc với gã Lưu hói bên phòng tài chính, bảo hắn thức đêm làm giả sổ sách, muốn biến lỗ hổng biển thủ công quỹ trước đó thành lỗi đầu tư sai lầm của Cố Nghiên Thần.】

【Chiêu này gọi là ve sầu thoát x/ác, đại pháp đổ vỏ.】

Tôi vừa nghĩ đến đó, đã thấy Cố Nghiên Thần ngồi đối diện nhấc điện thoại nội bộ lên.

“Trương Hàng, cậu dẫn người tới phòng tài chính ngay, niêm phong tất cả sổ sách, chứng từ, máy chủ. Không cho phép bất cứ ai lại gần, kể cả giám đốc tài chính.”

Trương Hàng ở đầu dây bên kia rõ ràng sững sờ một chút, nhưng vẫn lập tức đáp: “Vâng, Cố tổng.”

Tôi sững sờ. Tốc độ phản ứng này nhanh quá rồi đấy!

Một lát sau, tôi lại bắt đầu miên man suy nghĩ.

【Ài, tự nhiên nhớ ra lần trước nghe bà cô quét dọn tám chuyện, bảo trong văn phòng Cố Hải có một ngăn bí mật, giấu không ít đồ hay ho.】

【Thằng con ngoài giá thú không ra gì của ông ta hình như là một con nghiện, trước kia từng bị bắt vì sử dụng chất cấm. Ông nói xem, liệu ông ta có giấu mấy thứ không thể lộ ra ngoài đó trong văn phòng không?】

【Nếu bị cảnh sát tra ra được… chậc chậc, thế thì không đơn giản là tội phạm thương mại nữa rồi.】

Tôi còn chưa kịp dứt lời (tất nhiên là trong lòng), mắt Cố Nghiên Thần lập tức sáng lên. Anh lấy điện thoại cá nhân ra, soạn một tin nhắn rồi nhấn gửi.

Tôi đoán, đó hẳn là một tin nhắn tố cáo nặc danh.

Làm xong mọi thứ, anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Một tiếng sau, cửa văn phòng anh bị tông mạnh. Cố Hải gi/ận dữ xông vào, không còn giữ nổi chiếc mặt nạ từ bi trên mặt nữa.

“Cố Nghiên Thần! Rốt cuộc mày muốn làm gì! Mày niêm phong phòng tài chính, giờ lại gọi cảnh sát đến khám xét văn phòng tao! Trong mắt mày còn có người chú hai này không hả!”

Ông ta chỉ tay vào mũi Cố Nghiên Thần, nước bọt b/ắn tung tóe.

Cố Nghiên Thần chậm rãi mở mắt, giọng điệu bình tĩnh đến đ/áng s/ợ:

“Chú hai, chú kích động thế làm gì? Cây ngay không sợ ch*t đứng. Cảnh sát chỉ đang kiểm tra theo lệ, nếu chú không làm chuyện khuất tất thì sợ cái gì?”

Tôi nhìn gương mặt vặn vẹo vì tức gi/ận của Cố Hải, lòng không gợn sóng.

【Ch/ửi đi, ch/ửi đi, đằng nào cũng chẳng nhảy nhót được bao lâu nữa đâu.】

【Cô tiểu tam gián điệp mà ông tưởng là tình yêu đích thực kia, chắc giờ đã đích thân giao bằng chứng biển thủ 50 triệu tiền công quỹ vào tay tổ điều tra của Ủy ban Chứng khoán rồi.】

【Tính thời gian, từ tòa nhà Ủy ban Chứng khoán đến đây, nếu không tắc đường thì khoảng 10 phút nữa là tới chiến trường.】

Cố Nghiên Thần nghe thấy tiếng lòng của tôi, thế mà thật sự nâng cổ tay lên, liếc nhìn chiếc Patek Philippe của mình. Sau đó, anh thật sự bắt đầu… đếm ngược.

10 phút.

9 phút.

Khi chiếc đồng hồ quả lắc trong phòng chỉ đúng 6 giờ, bên ngoài văn phòng vang lên tiếng còi cảnh sát từ xa vọng lại.

Âm thanh đó, giống như lá bùa đòi mạng.

Sắc m/áu trên mặt Cố Hải "vụt" một cái biến mất sạch, cả người cứng đờ tại chỗ, ánh mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi và tuyệt vọng.

Ông ta có lẽ đến ch*t cũng không hiểu được, tại sao Cố Nghiên Thần lại như mở thiên nhãn, dự đoán được mọi bước đi của ông ta, đến cả thời gian cảnh sát tới cũng tính toán chính x/ác từng li.

Tôi nhìn cảnh tượng kịch tính như phim điện ảnh trước mắt, cũng sững sờ.

【Vãi thật… ông tổng tài này mở thiên nhãn à? Hay là trùng sinh quay về? Thời gian tính chuẩn thế này sao?】

Cố Nghiên Thần quay đầu lại, nở một nụ cười đầy ẩn ý với tôi. Nụ cười đó khiến tôi cảm thấy mình như một con chuột bạch nằm trong lòng bàn tay anh ta. Lại còn là loại chuột biết tự bóc phốt chính mình.

Cố Hải vì nghi ngờ chiếm dụng chức vụ số tiền lớn và hối lộ thương mại nên bị áp giải đi điều tra tại chỗ. Cuộc nội chiến hào môn của tập đoàn Cố thị tạm thời khép lại với chiến thắng áp đảo của Cố Nghiên Thần.

Công ty đã được dọn dẹp sạch sẽ, tôi cứ tưởng sự nghiệp "máy phát hiện nói dối bằng xươ/ng bằng th!t" của mình cũng nên kết thúc, đang tính toán nhận lương tháng này rồi xin nghỉ việc chạy lấy người. Không ngờ, rắc rối mới lại tìm tới cửa.

Chiều hôm đó, một người phụ nữ mặc váy trắng, tóc dài ngang lưng đột nhiên xuất hiện trước cửa văn phòng tổng giám đốc. Cô ta cầm một chiếc cặp lồng giữ nhiệt, hốc mắt đỏ hoe, trông vô cùng yếu đuối và bất lực.

“Tôi tìm anh Nghiên Thần, tôi là Lâm Nhu.” Cô ta nói với thư ký.

Sau khi thư ký thông báo, Cố Nghiên Thần thế mà lại cho cô ta vào.

Vừa vào văn phòng, nhìn thấy Cố Nghiên Thần, nước mắt Lâm Nhu lập tức rơi lã chã như hạt ngọc đ/ứt dây. Cô ta đặt cặp lồng lên bàn, tháo một món đồ trang sức trên cổ xuống, r/un r/ẩy đưa đến trước mặt Cố Nghiên Thần.

Đó là một miếng ngọc bội trông đã có từ nhiều năm trước, trên đó khắc một chữ "Thần".

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mổ ruột thừa không gây tê, bạch nguyệt quang đau đến phát điên

Chương 7
Giới thiệu: Thẩm Niệm là chú chim hoàng yến được Cố Ngôn Châu nuôi dưỡng, bị coi là vật thế thân cho mối tình đầu Lâm Uyển. Một lần nọ, cô cứu được một chú chim khách biết nói, có thể giúp cô thực hiện ba điều ước. Thế nhưng, khung bình luận bùng nổ: Lâm Uyển đã trói buộc với hệ thống chuyển đổi cảm giác đau đớn! Những niềm vui mà Lâm Uyển ước được sẽ được nhân đôi, còn nỗi đau thì phải gánh chịu gấp bội. Thẩm Niệm khẽ mỉm cười, ước mỗi ngày phải squat 500 cái, ăn mì cay cấp độ biến thái, cắt ruột thừa không gây mê... khiến Lâm Uyển phải trải nghiệm cảm giác chân gãy, thủng dạ dày, mổ bụng sống với nỗi đau nhân đôi. Sau đó, cô còn dùng nước đá, sốc điện, tuyệt thực và các phương thức hành hạ bản thân khác, từng bước dày vò khiến Lâm Uyển suy sụp tinh thần, liệt toàn thân, cuối cùng dùng 'điều ước tan nát cõi lòng' khiến tim Lâm Uyển ngừng đập. Tra nam hối hận không kịp, Thẩm Niệm tiêu sái rời đi. Một bộ truyện trả thù của thế thân cực kỳ sảng khoái, kết hợp yếu tố hệ thống và khung bình luận, khiến người đọc không thể dừng lại.
Báo thù
Hệ Thống
0
Lột Da Chương 15