Họ rời đi. Cánh cửa bị khóa ch/ặt.

Tôi bò xuống cạnh giường, thọc ngón tay vào cổ họng. Nôn. Những viên th/uốc đã tan, chỉ còn lại thứ bọt trắng xóa. Tôi nôn rất lâu, nôn đến mức mật xanh mật vàng cũng trào ra, phải vịn vào thành giường mà thở dốc.

Ngày thứ hai, họ đổi th/uốc. Th/uốc dạng lỏng, dùng ống tiêm đẩy thẳng vào miệng, muốn nôn cũng không nôn ra được.

Ngày thứ ba, tôi bắt đầu chóng mặt. Trời đất quay cuồ/ng, đứng không vững, đi vài bước là ngã. Họ nói đó là phản ứng bình thường, vài ngày là khỏi.

Ngày thứ tư, tôi bị nh/ốt vào phòng cách ly. Tường bọc đệm, không có cửa sổ, cửa khóa trái từ bên ngoài. Đèn bật sáng 24/24, ánh sáng trắng chói mắt. Tôi không phân biệt được ngày hay đêm. Cứ cách vài tiếng lại có người vào, đo thân nhiệt, đo huyết áp, hỏi “Cô tên gì?”. Tôi đáp “Thẩm Tri Ý”. Họ ghi chép lại rồi đi.

Tôi ngồi thẫn thờ nhìn bóng đèn. Đèn ống kêu o o, kêu đến mức tai tôi ù đi. Tôi trùm chăn lên đầu, nóng bức. Rồi lại hất ra. Lại trùm lên.

Ngày thứ bảy, Lục Nghiên Chu đến.

Cô y tá thông báo: “Người nhà đến thăm cô.” Tôi cứ ngỡ là bố mẹ. Ngoài hành lang vang lên tiếng giày da, có nhịp điệu, không vội vã.

Cửa mở. Anh mặc chiếc áo khoác dạ màu xám đậm, tóc chải chuốt gọn gàng, tay xách một giỏ trái cây.

“Tri Ý.”

“Anh đến đây làm gì?”

“Thăm em.”

Anh đặt giỏ trái cây lên tủ đầu giường, ngồi xuống ghế. Cách tôi một bước chân, không xa không gần.

“Điều kiện ở đây hơi kém, anh đã nói với viện trưởng rồi, vài ngày nữa sẽ đổi cho em sang phòng đơn.”

“Lục Nghiên Chu, tôi không bị b/ệnh.”

“Anh biết.” Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như trước kia, “Nhưng bố mẹ em nói em b/ệnh, bác sĩ cũng nói em b/ệnh. Anh nói em không b/ệnh, họ không tin.”

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh. Ánh mắt đó từng khiến tôi rung động, giờ đây lại làm tôi buồn nôn.

“Khi nào anh mới thả tôi ra?”

“Đợi em khỏe lại.”

“Khi nào thì tôi khỏe?”

“Đợi Vãn Vãn hết gi/ận.”

Khương Vãn. Anh gọi cô ta là Vãn Vãn.

“Anh nói với cô ấy, em là vợ cũ, đã ly hôn rồi. Cô ấy hỏi, vậy tại sao anh còn đến thăm em. Anh bảo, dù sao cũng là nghĩa vợ chồng một thời. Cô ấy nói, vậy anh bảo cô ấy xin lỗi tôi đi.”

“Xin lỗi? Cô ta cư/ớp chồng tôi, còn bắt tôi phải xin lỗi?”

“Tri Ý, em đừng kích động. Em mà kích động, bác sĩ lại tiêm cho em đấy.”

Tôi im bặt.

Anh đứng dậy, phủi phẳng chiếc áo khoác.

“Chủ nhật tuần sau anh lại đến. Em muốn ăn gì? Anh mang đến.”

“Anh đưa tôi ra ngoài đi.”

“Đợi em khỏe lại.” Anh bước ra cửa, ngoái đầu lại, “Tri Ý, đừng làm lo/ạn nữa. Làm lo/ạn đến cuối cùng, người chịu thiệt là em thôi.”

Cửa lại khóa. Tiếng bước chân của anh xa dần.

Tôi cầm giỏ trái cây đó ném mạnh xuống đất. Táo lăn lóc khắp phòng. Y tá ùa vào, đ/è ch/ặt tôi xuống, lại một mũi tiêm nữa. Thế giới lại nhòe đi.

Tuần thứ ba, tôi sụt mười hai cân.

Trong gương, gò má tôi nhô ra, xươ/ng quai xanh lõm xuống, cánh tay đầy những vết kim tiêm.

Tóc rụng từng nắm, cứ chải là rụng một nhúm. Tôi bắt đầu không nói chuyện nữa.

Không phải vì không muốn nói, mà là không còn sức để nói. Bác sĩ đi khám b/ệnh, hỏi tôi đủ thứ, tôi nhìn lên trần nhà, không thốt ra một chữ.

“Thẩm Tri Ý, cô tên là gì?”

Im lặng.

“Cô có biết hôm nay là thứ mấy không?”

Im lặng.

“Cô có đói không?”

Im lặng.

Ông ta ghi vào sổ: “B/ệnh nhân trầm mặc, từ chối giao tiếp.” Rồi bỏ đi. Tôi mỉm cười. Không phải vì vui, mà thấy nực cười. Tôi không nói, họ bảo tôi bị b/ệnh. Tôi nói, họ lại bảo tôi b/ệnh càng nặng hơn.

Tuần thứ năm, mẹ tôi đến.

Bà ngồi trong phòng khách, ngăn cách bởi cái bàn, nhìn khuôn mặt tôi rồi bật khóc.

“Tri Ý, sao con lại g/ầy thế này?”

“Mẹ, con không bị b/ệnh.”

“Mẹ biết. Mẹ biết mà. Nhưng bố con nói—”

“Bố nói gì?”

“Ông ấy nói con làm mất mặt. Nói con không hiểu chuyện. Nói Nghiên Chu đối xử với con không tệ, bảo con đừng làm lo/ạn nữa.”

“Anh ta đa thê. Anh ta đã đăng ký kết hôn với Khương Vãn rồi.”

“Thì đã sao?” Mẹ tôi lau nước mắt, “Con làm um lên với nó, sau này con tính sao? Đàn bà phụ nữ, ly hôn rồi thì ai cần con?”

Tôi nhìn gương mặt mẹ. Khuôn mặt tôi đã nhìn suốt hơn hai mươi năm, lần đầu tiên thấy xa lạ đến thế.

“Mẹ, mẹ là mẹ ruột của con. Mẹ giúp con, hay giúp anh ta?”

“Mẹ muốn giúp con. Nhưng con cứng đầu quá. Con cứ xuống nước một chút, nhận lỗi với nó, nó sẽ đón con ra—”

“Con không sai.”

“Cái con bé này—”

“Mẹ, mẹ đi đi.”

Bà rời đi. Đến cửa lại ngoái đầu lại.

“Tri Ý, đừng trách mẹ. Mẹ cũng là vì tốt cho con thôi.”

Cửa lại khóa.

Vì tốt cho con. Ba chữ này, đ/ộc địa hơn bất cứ lời nguyền nào trên đời.

Tuần thứ sáu, Khương Vãn đến.

Cô ta mặc chiếc áo khoác dạ màu trắng, tóc uốn xoăn lọn, tay xách chiếc túi Hermes. Trước kia cô ta làm gì có tiền m/ua nhãn hiệu này. Lục Nghiên Chu m/ua cho cô ta. Cô ta ngồi trong phòng khách, vắt chéo chân, móng tay sơn màu đỏ rực, bóng loáng.

“Chị họ, chị g/ầy quá.”

Tôi không nói gì.

“Chị đừng trách em, Nghiên Chu nói anh ấy không còn yêu chị nữa. Cuộc hôn nhân giữa anh ấy và chị từ lâu đã chỉ còn cái danh thôi.”

Tôi vẫn không nói gì.

“Chị đăng ký kết hôn với anh ấy ba năm, anh ấy chạm vào chị được mấy lần? Anh ấy không có chị trong lòng, chị không cảm nhận được sao?”

Tôi siết ch/ặt ngón tay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mổ ruột thừa không gây tê, bạch nguyệt quang đau đến phát điên

Chương 7
Giới thiệu: Thẩm Niệm là chú chim hoàng yến được Cố Ngôn Châu nuôi dưỡng, bị coi là vật thế thân cho mối tình đầu Lâm Uyển. Một lần nọ, cô cứu được một chú chim khách biết nói, có thể giúp cô thực hiện ba điều ước. Thế nhưng, khung bình luận bùng nổ: Lâm Uyển đã trói buộc với hệ thống chuyển đổi cảm giác đau đớn! Những niềm vui mà Lâm Uyển ước được sẽ được nhân đôi, còn nỗi đau thì phải gánh chịu gấp bội. Thẩm Niệm khẽ mỉm cười, ước mỗi ngày phải squat 500 cái, ăn mì cay cấp độ biến thái, cắt ruột thừa không gây mê... khiến Lâm Uyển phải trải nghiệm cảm giác chân gãy, thủng dạ dày, mổ bụng sống với nỗi đau nhân đôi. Sau đó, cô còn dùng nước đá, sốc điện, tuyệt thực và các phương thức hành hạ bản thân khác, từng bước dày vò khiến Lâm Uyển suy sụp tinh thần, liệt toàn thân, cuối cùng dùng 'điều ước tan nát cõi lòng' khiến tim Lâm Uyển ngừng đập. Tra nam hối hận không kịp, Thẩm Niệm tiêu sái rời đi. Một bộ truyện trả thù của thế thân cực kỳ sảng khoái, kết hợp yếu tố hệ thống và khung bình luận, khiến người đọc không thể dừng lại.
Báo thù
Hệ Thống
0
Lột Da Chương 15