Trong buổi livestream nhận thân, vợ chồng tỷ phú nắm lấy tay tôi, vừa khóc vừa nói với ống kính rằng tôi là đứa con gái thất lạc nhiều năm của họ.
Cả mạng xã hội đều chúc mừng tôi một bước lên mây.
[Bình luận: Trời ơi, đúng là phú quý từ trên trời rơi xuống!]
Thế nhưng, tôi lại giơ ra một bản giám định ADN khác, hướng thẳng về phía ống kính, mỉm cười ngây thơ: "Chú dì à, báo cáo cho thấy cháu và chú không hề có qu/an h/ệ huyết thống. Thế nhưng..."
Tôi ngập ngừng một chút, nhìn sang người "mẹ" đang tái mét mặt mày, "Cháu và vị trợ lý bên cạnh dì đây, lại trùng khớp đến 99,99% đấy ạ."
1.
Ống kính livestream bắt trọn khoảnh khắc gương mặt Tống Thanh Uyển mất sạch màu sắc.
Nụ cười sang trọng quý phái của bà ta lập tức cứng đờ trên môi.
Lục Chấn Vân, tỷ phú sở hữu khối tài sản nghìn tỷ, sự phấn khích và xúc động trên mặt ông cũng đông cứng lại. Ánh mắt sắc lẹm của ông từ gương mặt tôi, chậm rãi chuyển sang người đàn ông luôn im lặng, nho nhã hiền hòa đứng cạnh ông — trợ lý cao cấp của ông, Cố Ngôn Chi.
Sắc mặt Cố Ngôn Chi còn tái nhợt hơn cả Tống Thanh Uyển.
Cả hiện trường im phăng phắc.
Những bình luận vốn đang nhảy liên tục trong giây trước bỗng khựng lại một nhịp.
Ngay sau đó là sự bùng n/ổ dữ dội.
[Vãi thật! Kịch hay nhất năm! Vợ tỷ phú ngoại tình với trợ lý?]
[Vậy ra tiểu thư thật là con của trợ lý? Tỷ phú đổ vỏ suốt 20 năm nay sao?]
[Khoan đã, vậy kết quả ADN tỷ phú mang đi giám định trước đó là của ai? Người phụ nữ này là ai?]
[Thông tin quá tải, n/ão tôi sắp ch/áy rồi!]
Các phóng viên phản ứng nhanh nhất, như cá m/ập ngửi thấy mùi m/áu, đi/ên cuồ/ng chĩa micro và ống kính vào mặt chúng tôi.
"Bà Lục, xin hỏi những gì cô gái này nói là sự thật sao?"
"Ông Lục, ông có biết về mối qu/an h/ệ giữa vợ mình và trợ lý không?"
"Trợ lý Cố, xin hãy giải thích đi!"
Đèn flash nhấp nháy liên hồi, chói đến mức mắt tôi đ/au rát.
"Hồ đồ!" Một tiếng hét chói tai x/é toạc sự hỗn lo/ạn.
Lục An An, tiểu thư duy nhất hiện tại của nhà họ Lục, từ sau đám đông lao ra.
Cô ta trang điểm tinh xảo, khoác lên mình bộ lễ phục cao cấp, nhưng lúc này gương mặt lại vặn vẹo, chỉ tay vào mũi tôi hét lên: "Đồ đi/ên! Đồ l/ừa đ/ảo! Vì tiền mà muốn bước chân vào nhà họ Lục chúng tôi, đến cả loại th/ủ đo/ạn hạ lưu này mà cũng dám dùng!"
Cô ta quay sang đám bảo vệ, giọng điệu đanh thép: "Đuổi người đàn bà không rõ lai lịch này ra ngoài cho tôi! Ngay lập tức!"
Lục An An như con mèo bị giẫm phải đuôi, xù lông bảo vệ gia đình mình.
Cô ta nhào vào lòng Tống Thanh Uyển, ôm lấy cánh tay bà, khóc lóc thảm thiết: "Mẹ, mẹ đừng sợ, cô ta chỉ là kẻ l/ừa đ/ảo vì tiền mà phát đi/ên thôi, bố sẽ không tin đâu."
Tống Thanh Uyển như tìm được chỗ dựa, lập tức nắm ch/ặt tay Lục An An, r/un r/ẩy khóc lóc với tôi: "Cô bé à, nhà họ Lục chúng tôi đã làm gì có lỗi với cô? Mà cô lại dùng cách này để vu khống tôi, h/ủy ho/ại gia đình tôi?"
Bà ta diễn xuất vô cùng nhập tâm, đáng thương tội nghiệp, như thể tôi là người đàn bà rắn rết đ/ộc á/c nhất trần đời.
Những vị khách không biết sự tình bắt đầu chỉ trỏ vào tôi, ánh mắt đầy kh/inh bỉ và coi thường.
Thấy vậy, Lục An An càng thêm hung hăng, tiến lên một bước định xô đẩy tôi: "Cút ra ngoài!"
Tôi không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn cô ta.
Một bàn tay to lớn chặn cô ta lại.
Là Lục Chấn Vân.
Từ đầu đến cuối ông không hề nhìn người vợ và đứa con gái đang gào thét, đôi mắt sâu không thấy đáy chỉ dán ch/ặt vào bản báo cáo trong tay tôi.
"Đưa đây." Giọng ông trầm đục, không nghe ra hỉ nộ.
Tôi đưa bản báo cáo cho ông.
Ông đón lấy, lướt nhanh qua, những ngón tay cầm tờ giấy trắng bệch vì quá sức.
"Bảo vệ." Cuối cùng ông cũng lên tiếng, giọng lạnh như băng, "Tắt livestream, dọn dẹp hiện trường."
Hiện trường lập tức bị kiểm soát.
Lục An An đắc ý nhìn tôi một cái, tưởng rằng Lục Chấn Vân sắp ra mặt đòi lại công bằng cho mẹ con họ.
"Bố, phải tống cổ con l/ừa đ/ảo này vào đồn cảnh sát!"
Lục Chấn Vân không thèm để ý đến cô ta, ông ngước mắt, ánh nhìn xuyên qua đám đông, rơi vào Cố Ngôn Chi đang đứng trong góc, gần như hòa làm một với bóng tối.
"Cố Ngôn Chi," ông chậm rãi lên tiếng, từng chữ như được rít ra từ kẽ răng, "Anh đã theo tôi mười năm rồi."
Cơ thể Cố Ngôn Chi run lên rõ rệt.
Tôi đón lấy ánh mắt dò xét của Lục Chấn Vân, điềm tĩnh bồi thêm một câu: "Ông Lục, báo cáo là thật hay giả, chỉ cần kiểm tra là biết ngay. Hoặc là..."
Tôi mỉm cười, ánh mắt chuyển sang Lục An An đang nức nở.
"Ông kiểm tra ngay với cô An An bây giờ luôn đi? Biết đâu, sẽ có bất ngờ lớn hơn đấy ạ."
Lời nói của tôi như gáo nước lạnh tạt vào chảo dầu đang sôi.
Cả hiện trường hoàn toàn bùng n/ổ.
Tiếng khóc của Lục An An tắt ngấm, cô ta nhìn tôi đầy hoài nghi, rồi quay sang Lục Chấn Vân: "Bố! Bố đừng nghe cô ta nói bậy! Cô ta chỉ muốn ly gián thôi!"
Tống Thanh Uyển càng như bị rút cạn sức lực, cơ thể loạng choạng, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất.
Sắc mặt Lục Chấn Vân đã không thể dùng từ khó coi để hình dung nữa.
Đó là sự im lặng trước cơn bão ập đến.
Ông không nói thêm một lời nào nữa, chỉ ra hiệu cho vệ sĩ bên cạnh.
Tôi, Tống Thanh Uyển và Cố Ngôn Chi đang h/ồn xiêu phách lạc bị "mời" vào một căn phòng làm việc trên tầng hai của biệt thự.
Lục An An muốn đi theo nhưng bị vệ sĩ chặn lại ngoài cửa.
Cánh cửa "rầm" một tiếng đóng sập lại, ngăn cách mọi âm thanh bên ngoài.