Nhìn thấy tôi, anh ta dập tắt điếu th/uốc rồi bước về phía tôi.
“Kết thúc rồi.” Anh ta nói, giọng mang theo chút mệt mỏi.
“Không,” tôi lắc đầu, “vẫn chưa kết thúc đâu.”
Giang Thành nhìn tôi đầy khó hiểu.
Tôi lấy từ trong túi ra một tập tài liệu đưa cho anh ta.
“Đây là báo cáo tài chính của Tập đoàn Giang Thị trong năm năm qua cùng một vài phân tích của tôi.”
“Cô có ý gì?” Anh ta nhíu mày.
“Ý tôi là,” tôi nhìn anh ta, ánh mắt bình thản không chút gợn sóng, “bố đã già rồi, cũng đã hồ đồ rồi. Tập đoàn Giang Thị trong tay ông ấy mấy năm nay cứ trượt dài trên đà xuống dốc.”
“Còn anh, anh trai à, anh tuy có năng lực nhưng lại quá trọng tình cảm, dễ bị che mắt. Anh không phù hợp để làm người ra quyết định cao nhất.”
“Giang Thị cần một người lãnh đạo phù hợp hơn, và cũng... m/áu lạnh hơn.”
Giang Thành nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc. Anh ta dường như đã hiểu ra mục đích cuối cùng của tôi.
Thứ tôi muốn, chưa bao giờ chỉ là chút tài sản bị Giang Nhu chiếm đoạt. Cũng chẳng phải chỉ là khiến nó thân bại danh liệt, tù tội. Thứ tôi muốn là toàn bộ nhà họ Giang. Là tất cả những gì vốn dĩ ngay từ đầu đã thuộc về tôi. Bao gồm cả quyền kiểm soát cao nhất của Tập đoàn Giang Thị.
“Giang Nhiên,” Giang Thành nhìn tôi, hồi lâu sau mới chậm rãi lên tiếng, “...chẳng lẽ cô đã sớm lên kế hoạch cho tất cả mọi thứ rồi sao?”
Ngay từ khoảnh khắc tôi bước chân vào cửa nhà họ Giang. Cái t/át dành cho Giang Nhu. Ép nó ăn ớt chuông khiến nó dị ứng. Đòi lại căn phòng của mình. Lấy ra cuốn nhật ký đó. Rồi đến việc lợi dụng bố mẹ ruột của nó để khiến nó thân bại danh liệt. Mỗi một bước đều nằm trong tính toán của tôi.
Tôi không trả lời anh ta, chỉ nhét tập tài liệu vào tay anh ta.
“Cho anh ba ngày. Ba ngày sau, tôi muốn triệu tập hội đồng quản trị.”
“Đến lúc đó, tôi hy vọng anh có thể đưa ra một lựa chọn... sáng suốt.”
Nói xong, tôi quay người rời đi, để lại Giang Thành đứng đó, sắc mặt thay đổi khôn lường. Tôi biết anh ta sẽ đồng ý, vì anh ta là người thông minh. Mà người thông minh thì luôn biết lựa chọn thế nào để tối đa hóa lợi ích.
Cuộc họp hội đồng quản trị ba ngày sau diễn ra rất suôn sẻ. Giang Thành chủ động đề nghị tôi tiếp quản vị trí CEO của tập đoàn trước mặt tất cả các cổ đông. Anh ta đưa ra bản báo cáo phân tích mà tôi đã gửi. Trong đó, tôi chỉ ra chi tiết những vấn đề kinh doanh trọng yếu của Giang Thị hiện tại và đưa ra các giải pháp rõ ràng, khả thi cùng tầm nhìn xa trông rộng. Bản báo cáo đó khiến tất cả những cổ đông vốn đang giữ thái độ quan sát phải nhìn tôi bằng con mắt khác.
Giang Lập Nghiệp ngồi ở vị trí chủ tọa, suốt buổi không nói một lời. Ông nhìn đứa con gái từng bị ông bỏ rơi, bị ông gh/ét bỏ, giờ đây đang đứng giữa phòng họp, đàm luận đầy tự tin, điều khiển cục diện. Trên người nó toát ra một khí thế mạnh mẽ mà ngay cả ông cũng phải tự thấy hổ thẹn. Ông biết, thời đại của Giang Thị đã đến lúc đổi chủ.
Kết quả bỏ phiếu: nhất trí thông qua. Tôi trở thành nữ CEO trẻ tuổi nhất và cũng là người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử Tập đoàn Giang Thị.
Sau cuộc họp, Giang Lập Nghiệp gọi tôi vào văn phòng của ông. Ông lấy từ trong két sắt ra một bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần.
“Đây là 30% cổ phần đứng tên bố.” Ông đẩy thỏa thuận về phía tôi, “Từ hôm nay, chúng là của con.”
Cộng thêm 15% Giang Thành chuyển cho tôi và 5% của Chu Uyển, tôi đã nắm trong tay 50% cổ phần của Tập đoàn Giang Thị. Tôi đã trở thành chủ nhân thực sự của Giang Thị.
“Bố chỉ có một điều kiện.” Giang Lập Nghiệp nhìn tôi, ánh mắt mang theo chút khẩn cầu, “Mẹ con... trạng thái tinh thần của bà ấy gần đây không tốt lắm, bác sĩ nói bà ấy có xu hướng trầm cảm. Dù sao đi nữa, bà ấy cũng là mẹ ruột của con, con...”
“Con sẽ thuê người chăm sóc tốt nhất cho bà ấy.” Tôi ngắt lời ông, “Còn về tình mẫu tử, con nghĩ giữa chúng ta không cần đến thứ đó đâu.”
Ánh mắt Giang Lập Nghiệp tối sầm lại. Ông biết, có những thứ một khi đã vỡ nát thì không bao giờ có thể khôi phục lại được nữa.
Tôi ký tên, cầm lấy thỏa thuận rồi chuẩn bị rời đi. Đến cửa, tôi dừng bước, ngoái đầu nhìn ông một cái.
“Đúng rồi, có một chuyện con quên chưa nói với bố.”
“Cuốn nhật ký của Giang Nhu là do con ngụy tạo.”
Giang Lập Nghiệp bàng hoàng ngẩng đầu, đồng tử co rút dữ dội vì quá đỗi kinh ngạc.
Tôi nhìn ông, chậm rãi mỉm cười.
“Tất nhiên, chuyện nó biết mà không báo, cố dùng tiền bịt miệng là thật. Chỉ là nó không đ/ộc á/c đến thế, cũng không hề nguyền rủa con đi ch*t trong nhật ký.”
“Những thứ đó, đều là do con thêm vào.”
“Nếu không châm thêm mồi lửa đó, làm sao th/iêu rụi được tình cảm nực cười suốt hai mươi năm của các người dành cho nó chứ?”
Giang Lập Nghiệp há hốc mồm, như thể bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, không thốt nên lời. Ông nhìn tôi, như thể đang nhìn một con q/uỷ bò ra từ địa ngục.
Tôi nở một nụ cười rực rỡ vô cùng với ông, rồi xoay người rời đi.
Tôi bước đi trên hành lang dài của Tập đoàn Giang Thị. Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính sát đất khổng lồ, đổ lên người tôi, ấm áp và tươi sáng. Tôi thắng rồi.