Sở Thanh Từ cười tươi đi đến bên cạnh tôi: "Sao vẫn chưa đi? Có phải muốn giả vờ đáng thương để mẹ đón về không? Đừng nằm mơ nữa, sáng nay Cố Niệm An lại gọi điện, nói rằng cô cút khỏi nhà họ Sở lúc nào thì hắn ký hợp đồng với mẹ lúc đó. Cô cũng biết đấy, không lấy được mảnh đất này, nhà họ Sở chắc chắn phá sản, nên đừng mơ tưởng nữa, Sở Thanh An, cô không quan trọng đến thế đâu."
Tôi không quan tâm đến sự ồn ào của Sở Thanh Từ, đúng lúc đó, một chiếc Maybach đỗ lại vững chãi ngay trước mặt.
Cửa kính xe hạ xuống, gương mặt với nụ cười đầy á/c ý của Hàn Cẩm Thành hiện ra trước mắt tôi.
"Ồ, ai đây nhỉ? Chẳng phải là đại tiểu thư Sở Thanh An sao? Sao thế này, nhịn không nổi nên bị đuổi rồi à?"
Nhìn cái bản mặt đáng đ/ấm đó, tôi đột nhiên có ham muốn muốn cho hắn một trận, không được, phải giữ thể diện.
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, rồi lại nhìn cái tên ngốc Hàn Cẩm Thành này, thôi bỏ đi, mất hứng rồi.
Hàn Cẩm Thành rõ ràng không muốn bỏ qua cơ hội tốt như vậy: "Này tiểu thư họ Sở, cô xem điện thoại cái gì thế? Đang đợi hoàng tử cưỡi bạch mã đến c/ứu cô à? Đừng nói là cô vẫn còn trông chờ vào vị hôn phu đính ước từ bé kia đấy nhé."
Đến đây, Hàn Cẩm Thành và Sở Thanh Từ cùng cười phá lên.
Tôi cũng thấy bó tay, Hàn Cẩm Thành là thanh mai trúc mã với tôi, nhưng kể từ năm lớp một, hắn đã coi tôi là kẻ th/ù cả đời của hắn.
Nguyên nhân là hồi nhỏ khi chúng tôi chơi cùng nhau, tôi thường nói với hắn rằng hắn là do tôi sinh ra. Đứa ngốc này lại tin sái cổ, nên ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau lưng gọi tôi là mẹ.
Cả hai chúng tôi đều là trẻ bị bỏ lại, hắn thậm chí còn chưa từng được gặp mẹ từ khi mới lọt lòng.
Lâu dần, lũ trẻ quanh vùng đều biết tôi có một đứa con trai nhỏ, chính là Hàn Cẩm Thành.
Cái tên này th/ù dai, từ khi học lớp một, sau khi thầy giáo giảng cho biết thế nào là bố mẹ, hắn bắt đầu chống đối tôi mọi lúc mọi nơi.
Thấy tôi cứ im lặng, Hàn Cẩm Thành thu lại nụ cười cợt nhả: "Sở Thanh An, về nhà với tôi đi, sau này tôi bảo kê cho cô."
Sở Thanh Từ như vừa phát hiện ra điều gì kinh thiên động địa: "Hay lắm, Sở Thanh An, thì ra cô luôn giả vờ đáng thương, bảo sao cô rời khỏi nhà họ Sở nhanh gọn thế, hóa ra là đã tìm được chỗ dựa rồi. Ha ha, hôm qua vì tiếng 'chị' của cô mà tôi còn nghi ngờ mình có nhầm lẫn không chứ. Không ngờ, con tiện nhân như cô đúng là bản tính khó dời."
Cái tên ngốc Hàn Cẩm Thành nghe chuyện chẳng bao giờ nghe trọng tâm: "Cái gì? Sở Thanh An vì tôi mà giả vờ... giả vờ đáng thương á?"
Nghĩ một lát, hắn nói tiếp: "Hừ, đừng hòng dùng diễn xuất tồi tệ đó để lừa tôi, tôi thông minh lắm đấy."
Tôi bất lực nhìn hắn, cái tên này miệng cứng thật đấy. Để hắn nói như vậy, cứ như thể lúc hắn bị tôi xoay như chong chóng không phải vì bị lừa, mà là do hắn thích tự xoay vậy.
Nhìn hai kẻ kẻ xướng người họa, tôi càng sốt ruột hơn: "Hàn Cẩm Thành, anh lái xe ra chỗ khác đi, tôi có hàng chuyển phát nhanh. Hàng của tôi chỉ còn cách hai trăm mét thôi, ba mươi giây nữa là đến chiến trường rồi, anh chặn ở đây thì hàng của tôi không vào được."
Trong lúc nói chuyện, một anh shipper cưỡi xe điện trắng chở một chiếc thùng khổng lồ đã đến phía sau xe của Hàn Cẩm Thành: "Phiền nhường đường chút, ai là Sở Thanh An, ký nhận hàng giúp tôi."
Hàn Cẩm Thành thấy thật sự có hàng thì vội vàng di chuyển xe đi.
Tôi ký nhận xong, mở thùng ra, là một chiếc xe điện nhỏ mới tinh, cắm chìa khóa vào, đầy pin.
Leo lên chiếc xe máy nhỏ yêu quý, dưới ánh mắt ngơ ngác của Hàn Cẩm Thành và Sở Thanh Từ, tôi phóng vút đi trong chớp mắt.
Đi làm thôi, cuối cùng cũng có thể bắt đầu sự nghiệp làm công của mình rồi, vui quá đi mất. Không được, bình tĩnh, mình phải giữ thể diện.
Sau khi rời khỏi nhà họ Sở, tôi đã xâu chuỗi lại tất cả mọi việc.
Tôi cuối cùng cũng hiểu ra thế giới trong cuốn sách này là như thế nào rồi.
Đây là văn nữ chính trọng sinh, kiếp trước Sở Thanh Từ chắc chắn đã bị nguyên chủ của tôi h/ãm h/ại thê thảm.
Nguyên chủ này không cần nghĩ cũng biết là một thiên kim giả làm điều á/c vô số.
Nhưng điều này chẳng liên quan gì đến tôi cả, dù sao tôi cũng là người "nhàn nhạt như cúc" mà, thể diện, nhất định phải giữ thể diện.
Cứ như vậy, tôi bắt đầu sự nghiệp làm công mà mình hằng mong ước.
Cốt truyện kỳ diệu kiểm soát mọi việc, hướng đi của cuốn sách này thật sự rất củ chuối.
Bất kể tôi đi làm ở đâu, chắc chắn đều sẽ gặp cặp đôi nam nữ chính là Cố Niệm An và Sở Thanh Từ.
Trước cửa trung tâm thương mại lớn nhất Giang Thành, Sở Thanh Từ giơ ngón tay chữ V, ôm chú lợn bông chụp ảnh, Cố Niệm An đang chụp cho cô ta.
Bên trong bộ đồ hóa trang, tôi tủi thân lên tiếng: "Chị ơi, có thể đừng túm đuôi em được không, quần em bị chị kéo tụt mất rồi."
Một ngày mưa, trước cửa công viên giải trí: "Xin hỏi đuôi số điện thoại của quý khách có phải là 9527 không ạ? Mời lên xe nhanh, chú ý dưới chân."
Hai người ngơ ngác nhìn tôi, không ai dám lên xe.
Tôi không hề có chút mất kiên nhẫn nào, cứ bình thản đợi như thế. Một lúc lâu sau, Sở Thanh Từ yếu ớt hỏi: "Sở Thanh An, cô lấy bằng lái từ bao giờ thế?"
Tôi ngẩng đầu, bình thản nhìn cô ta: "Vẫn đang thi."