Được rồi, cuối cùng tôi cũng biết tại sao anh ta lại giúp Sở Thanh Từ đối phó với tôi rồi.
Hai kẻ này đã tìm được sự đồng cảm.
Tôi cúi đầu nhìn bộ dạng “mát mẻ” của mình, quả thực là không nhã nhặn chút nào.
Mặc kệ anh ta lảm nhảm gì, tôi quay người lên lầu đi ngủ, để mặc anh ta ở lại ghế sofa mà than thở đi.
Chưa kịp chợp mắt, điện thoại đột ngột vang lên.
Tôi bình thản bắt máy.
“Xuống đây, tôi đang ở dưới tòa nhà chung cư của cô.”
Xem ra tối nay không định cho tôi ngủ rồi.
Sau hai mươi phút đấu tranh tâm lý, tôi mặc quần áo tử tế rồi xuống lầu.
Hàn Cẩm Thành đang loạng choạng tập thái cực quyền trong cơn say.
Nhìn là biết đã uống không ít.
Người “nhàn nhạt như cúc” như tôi cũng thấy bất lực, tối nay bọn họ bị làm sao thế không biết.
Đi đến trước mặt anh ta, tôi nắm ch/ặt tay rồi hô một tiếng “thu”.
Hàn Cẩm Thành quả nhiên thu lại thần thông, đứng thẳng tắp.
Tôi hỏi: “Con trai, uống bao nhiêu rồi?”
Hàn Cẩm Thành dùng hai ngón tay đo một khoảng cách nhỏ xíu: “Chỉ có chừng này.”
Tôi gật đầu: “May mà mắt tôi tinh, không thì chẳng nhìn thấy gì luôn.”
Nói xong, tôi lấy điện thoại ra đặt xe, muốn tống khứ anh ta đi cho nhanh.
Tên này vậy mà lại dí cái mặt to đùng vào sát mặt tôi: “Sở Thanh An, cô không cảm động chút nào sao? Tôi là người đầu tiên chúc cô sinh nhật vui vẻ đấy.”
Nhìn điện thoại, được rồi, đúng là căn chuẩn mười hai giờ đêm.
Điện thoại im lìm, haizz, thất bại thật, đúng là chẳng có ai canh giờ chúc mừng sinh nhật tôi cả.
Tôi bất lực đẩy mặt anh ta ra xa.
“Phải, là anh, nhưng anh có ngốc không thế? Gửi tin nhắn không phải là xong sao? Chẳng lẽ say đến mức không gõ nổi chữ à?”
Tên này nhìn tôi đầy nghiêm trọng: “Tôi không đợi nổi nữa, tôi thậm chí không đợi được đến sáng, tôi muốn gặp cô ngay lập tức.”
Nói xong, tên này vậy mà lại khóc.
“Sở Thanh An, cô căn bản không phải đàn bà, cô là một khúc gỗ vô cảm.”
Tôi bình thản nhìn anh ta: “Hàn Cẩm Thành, không được nói anh thích tôi, nếu không tôi đá/nh ch*t anh đấy.”
Anh ta xua tay, hào phóng dùng hai ngón tay đo lại khoảng cách, cũng chẳng hơn lúc nãy là bao: “Chỉ có chừng này.”
Nghĩ một lát, khoảng cách giữa hai ngón tay bắt đầu xa dần: “Nhiều hơn chút nữa đi, lần này thì gần đúng rồi.”
Tôi bình thản đáp: “Theo lý mà nói, với cái tính cách nhàn nhạt như cúc này của tôi thì phải giữ thái độ dửng dưng mới đúng thiết lập, nhưng nói thật với anh nhé, tôi cũng khá thích anh. Biết làm sao đây? Dù sao chúng ta cũng là tình nghĩa từ bé đến lớn, thân quá rồi, tôi ra tay không đành.”
Ánh mắt Hàn Cẩm Thành bỗng chốc sáng rực lên.
“Thế còn không mau mời tôi lên ngồi chơi, uống cốc nước, xem con mèo nhà cô lộn nhào đi.”
Xe đến nơi, tôi ấn đầu anh ta tống vào trong xe.
Anh ta còn định vùng vẫy xuống, tôi đạp cho một cái rồi đóng cửa xe: “Không được, nhà tôi có một tên say rồi, hai tên say ở cùng nhau sẽ xảy ra chuyện lớn đấy. Anh biết đấy, tôi sợ nhất là phiền phức.”
Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, Cố Niệm An đã tỉnh rồi.
Không vòng vo, tôi tung đò/n quyết định: “Sếp, hôm nay tôi xin nghỉ một ngày nhé, duyệt hay không là ở anh, có đi làm hay không là ở tôi.”
Cố Niệm An thận trọng nhìn tôi hỏi: “Hôm qua tôi xúc phạm cô à? Xin lỗi, tôi say nên mất kiểm soát.”
Tôi hào phóng xua tay: “Chuyện hôm qua là gì cơ? Tôi quên sạch rồi, nhưng hôm nay là sinh nhật tôi.”
Buổi tối khi gặp Sở Thanh Từ, cô ta kinh ngạc nhìn Cố Niệm An phía sau tôi, thì thầm: “Sao hai người lại dính lấy nhau thế?”
Tôi có thể nói gì đây?
Tôi chỉ có thể không nói gì cả.
Tôi và Sở Thanh Từ là thiên kim thật giả, chắc chắn là sinh cùng ngày rồi, đến giờ tôi vẫn chẳng biết ai là chị ai là em.
Tôi và Sở Thanh Từ đi song song phía trước, không biết Cố Niệm An bị chập mạch dây nào mà nói với tôi một câu: “Sở Thanh An, cảm ơn cô nhé, tối qua cô làm tôi ngủ rất ngon.”
Cái kiểu nói năng này, bộ n/ão của anh ta không có bộ lọc kiểm duyệt à? Đây là tiếng người sao?
Sở Thanh Từ nhìn tôi đầy hóng hớt.
Tôi thậm chí còn không thèm liếc cô ta một cái, muốn tôi giải thích à? Nghĩ nhiều rồi.
Giải thích không phù hợp với thiết lập “nhàn nhạt như cúc” của tôi.
Nhưng dù sao tôi cũng là người lịch sự, tôi phải giữ thể diện chứ.
“Phí tư vấn tâm lý, một tiếng một nghìn tệ. Vì dịch vụ khiến anh hài lòng, vậy thì mau chuyển khoản đi.”
Tôi mở mã QR thanh toán ra, lắc lư trước mặt Cố Niệm An, cơ hội ki/ếm tiền tôi chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Đúng là nhà giàu mới nổi, dùng từ này để miêu tả anh ta là chuẩn nhất, tiếng “tít” một cái, anh ta chuyển thẳng một triệu tệ.
“Tạm ứng trước ba tháng nhé, thừa thiếu tính sau.”
Tôi bình thản đút điện thoại vào túi, dù tay có hơi run nhưng trên mặt không hề lộ ra chút biểu cảm nào.
Thế là được rồi, giữ được thể diện rồi.
Đến hiện trường buổi tiệc, như mọi năm, một đám cầm thú mặc áo quần sang trọng, à không, là những người ăn mặc lộng lẫy đang có mặt.
Thấy Cố Niệm An xuất hiện, mọi người đều hiểu ra, xem ra cuộc hôn nhân giữa nhà họ Cố và nhà họ Sở vẫn sẽ tiếp tục.
Còn tôi đã bị đuổi khỏi nhà họ Sở, lang thang bên ngoài, mọi người lập tức nhận ra đối tượng hôn nhân là ai.
Sở Thanh Từ hơi hoảng, dù sao cô ta cũng chưa bao giờ được nhiều người săn đón đến thế, đám đông đúng là nhiệt tình thật, chen lấn đẩy tôi ra một bên.