Ngày anh tỏ tình với tôi, anh mang theo một bó hoa hồng tươi rồi nói: “Giai Giai, xin em hãy chấp nhận lời tỏ tình của anh nhé? Sau này anh sẽ yêu thương và che chở cho em.”

Cứ như vậy, tôi và Thẩm Á Bình đi đến ngày hôm nay. Chỉ là lúc bàn chuyện cưới hỏi, bố mẹ tôi đã cẩn thận hơn, không nói cho anh biết tình hình thực tế của nhà tôi, sợ anh có tâm lý chênh lệch, lại càng sợ anh nảy sinh ý đồ x/ấu.

Lúc đó tôi còn dùng lời lẽ đanh thép để phản bác bố mẹ, cam đoan rằng Thẩm Á Bình không phải loại người đó, những chuyện như “phượng hoàng nam” hay “ăn bám nhà vợ” trên mạng tuyệt đối sẽ không xảy ra với chúng tôi.

Nhìn thái độ của Thẩm Á Bình trước mặt Chu Nam lúc này, tôi bắt đầu nghi ngờ những lời mình từng nói. Có thật là Thẩm Á Bình chỉ hơi hư vinh một chút thôi không?

Lương hơn mười nghìn của anh tuy nộp cho tôi, nhưng anh cứ dăm ba bữa lại tìm tôi đòi tiền vì chuyện nhà. Mỗi tháng nộp một nửa lương làm sinh hoạt phí cho nhà dưới quê đã đành, số tiền còn lại không đổ xăng thì cũng đi tiếp khách.

Tiền thừa còn chẳng đủ m/ua thức ăn, là do tôi không so đo mà thôi. Nếu thực sự muốn tính toán, thì Thẩm Á Bình chẳng có lấy nửa lý lẽ nào.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

Giọng Thẩm Á Bình truyền vào: “Vợ à, em mở cửa đi. Chị dâu ngày đầu tiên đến nhà mà em đã nổi cáu với anh, đến lúc về quê không biết người ta sẽ đồn thổi em thế nào đâu.”

Biết tôi gi/ận, việc đầu tiên Thẩm Á Bình làm không phải là xin lỗi, mà là nửa đe dọa nói với tôi những lời này. Anh ta tự cho rằng tôi coi trọng danh tiếng ở quê, tưởng rằng có thể nắm thóp được tôi.

Từ nhỏ tôi đã gh/ét bị người khác đe dọa. Thẩm Á Bình làm trò này khiến lòng tôi càng khó chịu không nói nên lời. Từ khi cưới nhau, tôi gần như chưa từng cãi nhau với anh, không ngờ chị dâu anh vừa đến đã giở mặt với tôi.

Cho dù Thẩm Á Bình có khuyên nhủ bên ngoài thế nào, cuối cùng tôi cũng không mở cửa. Một lúc sau bên ngoài không còn tiếng động, tôi nằm trên giường rồi cũng thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, mở cửa phòng ra, tôi thấy Thẩm Á Bình đang co ro ngủ trên sofa. Một gã cao lớn đắp chiếc chăn nhỏ trông thật đáng thương.

Qua một đêm, cơn gi/ận trong lòng tôi cũng nguôi ngoai đi không ít, nên tôi tiến lại gần đắp lại góc chăn cho anh.

Thẩm Á Bình ngái ngủ nhìn tôi, giọng điệu trở nên dịu dàng rồi ôm lấy tôi.

Trong tay anh còn nắm thứ gì đó, mở ra xem, tôi phát hiện đó là một tấm “phiếu làm hòa”.

Đây là tấm phiếu tôi viết chơi trước đây, lúc đó tôi bảo anh: “Nếu anh làm em không vui, dựa vào tấm phiếu này em có thể tha thứ cho anh một lần.”

Thấy tôi mềm lòng, Thẩm Á Bình cũng hạ thấp thái độ, âu yếm nói: “Vợ à, là anh sai rồi. Đàn ông ai cũng cần mặt mũi, lần sau anh thực sự không dám nữa, sau này việc trong nhà đều nghe theo em.”

Thấy anh xin lỗi chân thành như vậy, lòng tôi lại mềm đi vài phần.

Tôi quyết định nói thẳng những điều mình nghĩ: “Chồng ơi, chị dâu là bà bầu, ở trong nhà chúng ta thì phải gánh vác trách nhiệm rất lớn. Hơn nữa hai chúng ta đều phải đi làm, ai có thời gian chăm sóc chị ấy đây?”

Nghe xong, chân mày anh nhíu lại. Tôi nói tiếp: “Nếu anh cảm thấy trong lòng áy náy, có thể bù đắp về mặt tiền bạc cho chị dâu không phải sao? Đợi đến lúc chị ấy sắp sinh thì đón lên, tìm cho chị ấy một trung tâm chăm sóc sau sinh thật tốt chẳng phải là được rồi ư?”

Đây là cách giải quyết mà tôi cảm thấy tốt nhất, vừa giữ thể diện lại vừa không ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng tôi.

Biểu cảm của Thẩm Á Bình vẫn đầy vẻ phiền muộn, tôi biết anh đang phải lựa chọn.

Dù sao anh cũng đã lỡ miệng khoe khoang với người nhà dưới quê, giờ lại muốn đưa chị dâu về, chắc chắn phải nghĩ ra lý do gì đó.

Vì vậy tôi cũng không ép anh chấp nhận ngay, chỉ bảo anh dành hai ngày suy nghĩ cho kỹ.

“Hơn nữa căn nhà này cũng không phải do chúng ta tự m/ua, nhỡ đâu dì cả của em đòi lại nhà, chuyện này anh cũng không muốn người nhà dưới quê biết đúng không?”

Lời này đúng là đá/nh trúng tâm lý của Thẩm Á Bình. Anh đã lỡ khoe với gia đình rằng căn nhà này do anh m/ua, nếu bị chị dâu phát hiện, chẳng phải về quê sẽ mất hết mặt mũi sao?

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, anh cuối cùng cũng giãn mày, cười hôn tôi: “Vợ anh là người thấu tình đạt lý nhất, hai ngày này anh sẽ suy nghĩ kỹ xem nên làm thế nào.”

Mọi việc được giải quyết ổn thỏa, lòng tôi cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Đúng lúc cuối tuần, tôi thấy quần áo và đồ dùng của Chu Nam không tốt lắm, nghĩ là hai ngày nữa Thẩm Á Bình sẽ đưa cô ta về, nên tôi chủ động đề nghị đưa cô ta đi dạo phố.

Tính cách của Chu Nam khá khép nép, cô ta chắc chưa từng đến trung tâm thương mại lớn bao giờ nên cứ đi sát theo sau Thẩm Á Bình, ánh mắt lộ vẻ rụt rè.

Tôi đưa cô ta vào một cửa hàng b/án đồ sơ sinh, bên trong cũng có b/án đồ bầu. Tôi chọn vài bộ rồi hỏi ý kiến Chu Nam. Cô ta thấy bộ nào thích thì chỉ biết nhìn chằm chằm chứ không nói gì.

Tôi biết tại sao cô ta không gật đầu, vì tôi thấy cô ta lén lút lật xem nhãn giá, nên tôi cười bảo cô ta vào phòng thử đồ rồi nói: “Đều là Á Bình trả tiền, hơn nữa đang giảm giá rất rẻ, chị dâu cứ thử đi.”

Chu Nam thử vài bộ đều rất đẹp. Lúc tôi mang ra quầy thu ngân, cô ta ngăn hành động của tôi lại rồi nói: “Thôi, đừng m/ua nhiều thế, Á Bình ki/ếm tiền không dễ dàng gì, em phải biết vun vén gia đình chứ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Phán Quyết Dịu Dàng

Chương 1
Nửa đêm. Bạn thân gọi điện chỉ để kể chuyện hóng hớt cho tôi nghe. “Tao kể mày nghe!” “Tạ Thừa Dã hai hôm trước vừa mua hẳn một hòn đảo để tổ chức tiệc sinh nhật cho Lục Lê!” “Ra tay đúng là hào phóng hết chỗ nói!” “Mày bảo xem, người giàu như thế, hồi trước ở bên anh ta mày phải moi được nhiều tiền hơn mới đúng.” “Yêu đương với loại công tử nhà giàu này thì cần gì tình yêu chứ.” “Đồ ngốc!” Tôi cúi mắt. Nhìn Tạ Thừa Dã đang gối đầu lên đùi mình. Đầu ngón tay khẽ quấn lọn tóc xoăn trước trán anh. Không nhịn được bật cười. Rồi nói với người bên kia điện thoại: “Tao biết mình sai rồi.” “Sau này sẽ không thế nữa.”
Ngôn Tình
0