Trong buổi livestream, Lâm Thành vài lần thể hiện ý muốn quyên sinh, lại vừa khéo đều được người khác ngăn cản. Vì thân phận luật sư nh.ạy cả.m của tôi, cư dân mạng đều vô cùng phẫn nộ.
"Học luật nhiều năm, học thành kẻ cầm thú rồi."
"Là luật sư không những không bảo vệ chính nghĩa mà còn lách luật để làm hại người khác."
"Phải trừng trị nghiêm khắc! Thu hồi bằng luật sư của người đàn bà đ/ộc á/c này!"
Vô số người tràn vào tài khoản chính thức và trang web của văn phòng luật sư để bình luận. Họ yêu cầu văn phòng lập tức sa thải tôi, một luật sư vô đạo đức.
Sếp của tôi là người tiền bối đã dẫn dắt tôi từ khi mới vào nghề. Cô ấy chủ động tìm tôi:
"Tôi tin vào nhân phẩm của em, em cứ xử lý việc gia đình trước đi, sau đó hãy bình tĩnh làm rõ những chuyện này."
"Đừng sợ, chúng ta là văn phòng luật, không sợ nhất là kiện tụng, chỉ cần có bằng chứng, ai chúng ta cũng dám kiện!"
Tôi kìm nén nước mắt, kiên định đồng ý:
"Sếp yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không làm mất mặt văn phòng, tôi xứng đáng với tấm bằng luật sư của mình!"
Cúp điện thoại, tôi lập tức báo cảnh sát. Dựa vào video giám sát và lời khai của y tá, cảnh sát x/ác định Lâm Thành đã cùng Cố Noãn dùng th/ủ đo/ạn bất chính tự ý đưa Tiểu Phong đi. Lâm Thành không phải là người giám hộ của đứa trẻ, việc cưỡng ép đưa Tiểu Phong đi đã cấu thành tội b/ắt c/óc trẻ em.
Tôi đi theo cảnh sát mặc thường phục đến b/ệnh viện của Lâm Thành. Sau khi vào phòng, tôi thấy Lâm Thành đang nằm trên giường b/ệnh, toàn thân r/un r/ẩy. Thời gian này anh ta g/ầy đi rất nhiều, cả người trông như biến dạng.
Cố Noãn đang vịn thắt lưng đứng một bên quan sát. Tôi không màng nhiều nữa, trực tiếp xông tới túm lấy Lâm Thành:
"Anh đã đưa Tiểu Phong đi đâu rồi?"
Lâm Thành nắm lấy tay tôi:
"Tiểu Thanh, con trai sẽ không sao đâu."
"Anh có để ý đến b/ệnh tình của nó thế nào, thì cuối cùng nó vẫn là con trai anh."
"Chỉ cần em chịu chuyển số tài sản đã chia lúc trước sang tên Cố Noãn, em lập tức có thể gặp Tiểu Phong."
Tôi suýt chút nữa đã giáng một cái t/át xuống. Nghĩ đến cảnh sát vẫn chưa tìm thấy vị trí cụ thể của Tiểu Phong, tôi đành cố gắng kìm nén:
Tôi đầy khó hiểu nhìn Lâm Thành:
"Đó là con ruột của anh, anh lại lấy đôi mắt và tương lai cả đời của nó để u/y hi*p tôi? Lâm Thành, anh đúng là đồ s/úc si/nh!"
Lâm Thành yếu ớt đến mức nói một câu cũng phải nghỉ rất lâu:
"Hồi nhỏ anh luôn ảo tưởng rằng mình chỉ là vô tình bị lạc, dù cho có bị b/ắt c/óc cũng còn hơn là bị cha mẹ vứt bỏ."
"Anh luôn mong chờ có người đến tìm mình, nhưng mãi chẳng thấy ai, mọi người đều chế giễu anh, nói anh là đứa bị vứt bỏ."
"Họ nói anh nhất định mắc b/ệnh gì đó không ai biết, nếu không thì sẽ không bị vứt bỏ."
Cảnh sát gửi tin nhắn tới, đã định vị được vị trí gần nơi Tiểu Phong đang ở, dặn tôi nhất định phải bình tĩnh.
8.
Tôi kìm nén cơn gi/ận:
"Việc này thì liên quan gì đến chuyện anh đưa Tiểu Phong đi?"
"Cố Noãn nói, nếu không đòi lại một nửa số tiền kia, cô ấy sẽ phá bỏ đứa bé."
"Anh thực sự rất muốn có một đứa con khỏe mạnh, anh muốn chứng minh gen của mình không có vấn đề gì, những người đó đều sai cả rồi."
Tôi nhìn dáng vẻ nhếch nhác của Lâm Thành, cảm thấy thật bi ai. Chỉ vì những lời nói nực cười đó mà tự giam cầm cả đời mình. Rõ ràng đột biến gen và yếu tố di truyền không hề có mối liên hệ tuyệt đối, nhưng Lâm Thành cứ mãi canh cánh trong lòng.
Tôi cười lạnh một tiếng:
"Vậy tại sao phải tung tin đồn nhảm bôi nhọ tôi trên mạng?"
Lâm Thành im lặng hồi lâu mới chậm rãi lên tiếng:
"Bởi vì trước đây em và Noãn Noãn từng xảy ra xung đột..."
Tôi gần như tức đến bật cười.
"Vì cô ta đang mang th/ai, nên có thể vì một chút xung đột nhất thời mà h/ủy ho/ại tôi sao?"
"Anh có từng cân nhắc xem tôi mất tài sản và công việc thì sẽ sống thế nào với Tiểu Phong không?"
Lâm Thành ấp úng:
"Tiểu Thanh... anh sắp ch*t rồi, anh không thể trơ mắt nhìn con mình bị phá bỏ, em mạnh mẽ và xuất sắc như vậy, chắc chắn sẽ không sao đâu."
"Không thể nhìn con bị phá bỏ, nhưng lại nỡ dùng việc h/ủy ho/ại cả đời của đứa con khác để u/y hi*p tôi."
Tôi nhìn thấy tin nhắn cảnh sát gửi tới, Tiểu Phong đã được tìm thấy. Cảnh sát đã đưa thằng bé trở lại b/ệnh viện để điều trị. Tôi trực tiếp vung tay t/át trái t/át phải khiến mặt Lâm Thành sưng vù lên.
"Tôi nói cho anh biết Lâm Thành, tôi nhất định sẽ khiến anh và tiểu tam của anh thân bại danh liệt."
"Nếu không khiến hai người tuyệt vọng hoàn toàn, tôi sẽ không làm luật sư nữa."
"Anh tốt nhất nên ch*t sớm đi, đợi anh ch*t rồi tôi sẽ ra m/ộ anh trồng cỏ đuôi chó."
Lâm Thành dù sao cũng là cha của đứa trẻ, nay lại mang trọng b/ệnh, rất khó để truy c/ứu trách nhiệm hình sự. Nhưng tôi sẽ không chịu thiệt không công. Anh ta đã quan tâm đến đứa con trong bụng Cố Noãn như vậy, tôi sẽ khiến Cố Noãn trở thành con chuột chạy qua đường, để xem cô ta còn dám sinh đứa bé này nữa không.
Tôi cầm bản thỏa thuận Lâm Thành đưa, quay người đi thẳng đến văn phòng luật. đá/nh rắn không ch*t sẽ bị rắn cắn lại. May mà lần này nguy hiểm đã qua, nhưng tôi nhất định phải triệt tiêu mọi hậu họa.
Tôi sắp xếp lại những đoạn ghi âm trước đó và bản thỏa thuận này, dựng thành một video. Đồng thời viết một bài dài, phản pháo từ phương diện thuần phong mỹ tục, nhân văn đạo đức và cả pháp luật. Làm xong những việc này, tôi đi gặp sếp. Khi cô ấy nhìn thấy tôi, trên mặt không hề có chút biểu cảm khác thường nào, thậm chí còn chủ động rót cho tôi một chén trà:"