“Nhà mình còn bao nhiêu tiền? Đưa hết cho tôi!! Cả thẻ ngân hàng lương hưu của hai người cũng đưa đây!!”
“Lần này tôi chơi chứng khoán, chắc chắn sẽ thành công!!”
Lý Hạo đem tiền đi chơi chứng khoán, vài ngày sau đã thua lỗ sạch bách. Nó tìm đến cái gọi là chuyên gia phân tích tài chính, người ta đã sớm cuỗm tiền bỏ trốn từ lâu.
Lại một lần nữa nhận được điện thoại của mẹ, là vì Lý Hạo đã đem cả căn nhà đi thế chấp v/ay vốn để nhượng quyền mở tiệm trà sữa.
Lần này kinh doanh thực tế,
nhưng vẫn thua lỗ đến mức trắng tay.
Bố tôi vì quá tức gi/ận mà đột quỵ, liệt giường không thể cử động.
Lúc này mẹ mới nhớ đến tôi.
“Chân Chân, con về đi, mẹ c/ầu x/in con, về thăm bố con đi, bố con không còn nhiều thời gian nữa rồi.”
Tôi lạnh lùng đáp: “Ch*t đi thì tốt.”
“Sao con lại nhẫn tâm như vậy! Hu hu hu…”
Sao tôi lại nhẫn tâm ư? Tất cả đều là do các người ban tặng đấy!
Lần tiếp theo nghe tin về Lý Hạo là trên mạng.
Nó ngang nhiên đ/ập phá tiệm vàng, cư/ớp vàng, còn cố ý gây thương tích cho nhân viên cửa hàng.
Chưa kịp bước ra khỏi cửa trung tâm thương mại đã bị bắt giữ.
Số tiền liên quan rất lớn, gây ảnh hưởng nghiêm trọng, nó bị kết án mười năm tù.
Mẹ tôi chạy đôn chạy đáo tìm qu/an h/ệ, nhưng hoàn toàn vô ích.
Đây là cái giá mà Lý Hạo phải trả.
Năm tôi 42 tuổi, trong một chuyến du lịch, tôi gặp được một người đàn ông.
Sau đó, anh ấy trở thành chồng của tôi.
(Hết)