Tin nhắn đổ về liên tục, thông báo tràn ngập màn hình, điện thoại đi/ên cuồ/ng rung lắc như bị trúng tà, nhảy lạch cạch trên mặt bàn.

Tôi suýt nữa tưởng động đất.

Phải mất trọn nửa phút nó mới chịu dừng lại.

Tôi cầm điện thoại lên xem.

120 cuộc gọi nhỡ.

347 tin nhắn WeChat chưa đọc.

16 tin nhắn SMS.

Tôi chớp chớp mắt.

Nhìn lại lần nữa.

Đúng, 120 cuộc gọi nhỡ.

Không phải 12, mà là một trăm hai mươi.

Tôi mở lịch sử cuộc gọi, đồng tử co rút lại.

Triệu Khải - 23 cuộc nhỡ.

Tiểu Trần - 11 cuộc nhỡ.

Tổng giám đốc Tiền - 9 cuộc nhỡ.

Chị Lưu - 7 cuộc nhỡ.

Một số máy bàn - 15 cuộc.

Các đồng nghiệp, nhà cung cấp, khách hàng khác cộng lại cũng hơn năm mươi cuộc.

Tôi ngẩn người hai giây.

Ai ch*t à?

Tôi kéo xuống dưới cùng, xem tin nhắn mới nhất.

Người gửi: Triệu Khải.

Thời gian: Sáu giờ mười bảy phút sáng nay.

Nội dung: "Tổ tông ơi, tôi sai rồi, c/ầu x/in cậu, nghe máy đi!!!!!!"

Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn này suốt năm giây.

Rồi đọc lại lần nữa.

"Tổ tông"?

Mười hai tiếng trước còn gọi tôi là "không hòa đồng", mười hai tiếng sau đã đổi thành "tổ tông" rồi?

Cái gã Triệu Khải này bị nắng Tam Á làm cho ảo giác rồi à?

Tôi gãi đầu, thoát tin nhắn, mở nhóm WeChat công ty.

347 tin nhắn chưa đọc.

Tôi chưa vội xem, bưng bát mì đã pha, ngồi xuống sofa, dùng đũa gắp một miếng cải chua.

Ừm, ngon.

Sau đó tôi bắt đầu lướt ngược lại lịch sử trò chuyện.

Lướt đến vị trí trước khi tôi tắt máy tối qua - tấm ảnh chỗ ngồi trống không của Triệu Khải.

"Tiếc thật, có người không hòa đồng."

Bên dưới vẫn dừng lại ở mấy icon "ha ha ha" và mấy mặt cười đểu.

Tôi tiếp tục lướt xuống.

Tin nhắn tiếp theo, dấu thời gian là bảy giờ mười hai phút tối qua.

Tiểu Trần: "Đến nơi rồi! Tam Á nóng quá!"

Có người đăng ảnh khách sạn, hồ bơi vô cực, hoàng hôn, trông đúng là không tệ.

Bảy giờ rưỡi, lại có người đăng ảnh đồ nướng.

"Hàu nướng đỉnh thật!"

"Bia của ai đấy? Đừng đụng vào của tôi!"

"Anh Triệu quá đỉnh! Chuyến team building này sắp xếp quá chu đáo!"

Triệu Khải thả icon chắp tay: "Đều là công lao của mọi người, đều là công lao của mọi người."

Đến đây, tôi nhai sợi mì, không chút gợn sóng.

Tiếp tục lướt xuống.

Bảy giờ năm mươi tám phút.

Phong cách bắt đầu thay đổi.

Chị Lưu gửi một tin nhắn công việc:

"Có ai biết phương án Q3 cho tổng giám đốc Vương đã gửi chưa? Người bên phía Vương tổng đang hối rồi."

Không ai trả lời.

Ba phút sau.

Chị Lưu lại gửi: "Việc này bình thường ai phụ trách ấy nhỉ?"

Tiểu Trần đáp: "Hình như là... Lâm Bắc?"

Chị Lưu: "@Lâm Bắc có đó không?"

Động tác nhai mì của tôi khựng lại.

Tiếp tục đọc.

Lại năm phút nữa không ai trả lời.

Chị Lưu: "Lâm Bắc không đi team building à, có ai liên lạc được với cậu ấy không?"

Triệu Khải đáp: "Chút chuyện nhỏ này cũng cần cậu ta sao? Các người tự xử lý không được à?"

Chị Lưu: "...Quản lý Triệu, phương án nằm trong máy tính của cậu ấy, tôi không biết nội dung."

Triệu Khải: "Để tôi xem nào."

Lại mười phút trôi qua.

Triệu Khải: "Chỗ tôi cũng không có."

Lại năm phút nữa.

Chị Lưu: "Phía Vương tổng hối thúc rồi, nói sáng mai nhất định phải thấy phương án, nếu không đàm phán cung ứng tuần sau sẽ hủy bỏ."

Tôi húp một ngụm nước dùng.

Ừm, phương án này tuần trước đã làm xong, lưu trên màn hình máy tính của tôi, tên file là "Phương án Q3 Vương tổng_bản cuối_bản cuối cùng_bản ch*t cũng không sửa.docx".

Tôi cố tình đặt tên như vậy.

Vì đã sửa bảy lần rồi.

Tiếp tục.

Chị Lưu: "Gọi điện cho Lâm Bắc, tắt máy."

Những người khác bắt đầu lên tiếng.

"Không thể nào, chỉ một phương án mà cũng tắc nghẽn sao?"

Tiểu Trần gửi một icon nhe răng: "Anh Bắc tắt máy rồi, tôi cũng gọi mấy cuộc, không thông."

Triệu Khải gửi một tin nhắn thoại dài.

Tôi nhấn nghe:

"Chuyện vặt vãnh này, sáng mai bảo hành chính mở máy tính Lâm Bắc ra tìm là xong chứ gì? Đừng có làm quá lên. Nào nào, ai uống bia không?"

Tôi nuốt miếng mì trong miệng xuống.

Quản lý Triệu lúc này còn bình tĩnh chán.

Tiếp tục lướt.

Tám giờ bốn mươi.

Tin chấn động đến rồi.

Lão Trương bên bộ phận kỹ thuật gửi một tin:

"Chuyện lớn rồi, máy chủ công ty sập rồi."

Bên dưới lập tức bùng n/ổ.

"Cái gì???"

"Chuyện gì thế này?"

"Hệ thống báo cáo tuần không vào được!"

Lão Trương: "Không biết nguyên nhân gì, tôi kết nối từ xa, cần mật khẩu root, tôi không có."

Lại một khoảng lặng.

Triệu Khải: "Người bên kỹ thuật đâu? Mật khẩu các người không biết à?"

Lão Trương gửi một phản hồi khiến tôi suýt sặc mì:

"Quản lý Triệu... mảng máy chủ này, từ sau khi tiểu Lưu bên IT nghỉ việc đầu năm, luôn là Lâm Bắc bảo trì. Mật khẩu chỉ mình cậu ấy biết."

Triệu Khải: "...Lâm Bắc? Nhân viên hành chính đó? Sao cậu ta lại quản lý máy chủ?"

Lão Trương: "Vì lúc đó không ai nhận, Lâm Bắc nói hồi đại học cậu ấy có học qua một chút, nên tạm thời thế chỗ. Rồi cứ thế... thế chỗ luôn đến tận bây giờ."

Sợi mì của tôi đã hơi nguội.

Nhưng tôi không màng ăn nữa, ánh mắt dán ch/ặt vào màn hình.

Không khí trong nhóm bắt đầu trở nên vi diệu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con gái ngoài giá thú của cha gặp tai nạn, bác sĩ phẫu thuật chính lại chính là tôi – người đã bị đuổi khỏi nhà

Chương 12
Giới thiệu: Một cô gái bị thương nặng được đưa vào phòng cấp cứu, và người đứng tên trong mục thân nhân lại chính là người cha ruột đã ruồng bỏ tôi. Mười tám năm trước, ông ta đẩy tôi ra khỏi cửa nhà, thì nay, tôi lại phải đứng chính trong ca phẫu thuật cho đứa con gái mà ông ta coi như báu vật. Trên bàn mổ, lòng hận thù và y đức giằng xé – tôi nên nhân cơ hội này để báo thù, hay phải kiên định với lời thề Hippocrates? Từ một cô bé mười tuổi bị bỏ rơi trở thành vị trưởng khoa ngoại tim mạch trẻ tuổi nhất, tôi dùng sự chuyên nghiệp và vẻ lạnh lùng để xây nên bức tường thành, cho đến khi người cha quỳ xuống sám hối và cô em gái tỉnh ngộ đã ép tôi phải đối diện với màn cứu rỗi muộn màng suốt mười tám năm qua.
Báo thù
0