Trong sân vườn hoa hải đường đang nở rộ, tôi nằm dài trên ghế mây, trên mặt phủ một tờ tạp chí thời trang, thong thả tắm nắng.
Tiếng bước chân vang lên, tiếp theo là tiếng ống hút chọc vào ly giòn tan.
“Dì Ôn, trà sữa trân châu đường đen của dì đây, ngọt ba mươi phần trăm, không đ/á.”
Lục Tri Hành chín tuổi diện bộ vest nhỏ, ra dáng người lớn, cẩn thận đưa ly trà sữa đến gần tay tôi. Sau chuyện lần trước, thằng bé giờ đã trở thành “fan cứng” số một của tôi, việc đầu tiên mỗi ngày tan học là chạy sang tòa nhà phụ tìm tôi.
Tôi vén góc tạp chí lên, hút một hơi lớn, thở dài thỏa mãn: “Ngoan.”
“Hôm nay trường có ngày hội phụ huynh.” Lục Tri Hành lại gần, nhìn tôi đầy mong đợi, “Bố nói bố đi, còn dì… dì có đi không?”
Tôi đang định nói “lười vận động”, khóe mắt lại liếc thấy một bóng dáng cao ráo.
Lục Nghiên Trì mặc bộ vest sẫm màu thẳng thớm, đang tựa vào lan can hành lang, tay cầm hai tấm vé mời, mỉm cười nhìn tôi.
“Lục phu nhân, nể mặt anh chút? Đi nghe con trai chúng ta đàn bản piano mới luyện.”
Tôi nhìn hai cha con đẹp trai này, bất lực cười thành tiếng, đặt tay vào lòng bàn tay Lục Nghiên Trì đang đưa về phía tôi, nhẹ nhàng đứng dậy.
“Được thôi, nể ly trà sữa vậy.”
Gió lướt qua sân vườn, làm tung bay những cánh hoa hải đường dưới đất.
Tôi biết, những ngày tháng yên bình của tôi chưa kết thúc, chỉ là từ hôm nay trở đi, thêm một người có thể bất cứ lúc nào che mưa chắn gió cho tôi, cùng một mái ấm thực sự trọn vẹn và ấm áp.
(完)