Phụ thân ta đỗ trạng nguyên, thứ từ kinh thành gửi về chẳng phải tin mừng,

—— mà là một tờ hưu thư.

Nương ta xem xong, ôm lấy ta và đệ đệ muốn đi tìm cái ch*t.

Người nói: "Trên đường hoàng tuyền, ba mẹ con ta cùng làm bạn."

Ta không nói gì, chỉ tìm một cây gậy, dứt khoát đá/nh ngất người.

Nhìn nương đang nằm dưới đất và đệ đệ đang sợ hãi, ta mỉm cười.

Vì một nam nhân mà đi tìm cái ch*t? Thật không đáng.

Đừng vội, nữ nhi sẽ tiến kinh ngay đây, đòi lại công đạo cho người!

Phụ thân ta đỗ trạng nguyên, thứ từ kinh thành gửi về chẳng phải tin mừng.

Mà là một tờ hưu thư.

Xe ngựa của sứ giả tung bụi m/ù mịt, dừng lại dưới gốc hòe già đầu làng.

Người trong làng đổ xô ra xem náo nhiệt, xem nhà ta làm sao một bước lên mây.

Sứ giả mở tờ thư kia ra, đọc bằng giọng điệu như đang xướng hát.

Nụ cười trên mặt nương ta cứng đờ dần, cuối cùng vỡ vụn.

Tiếng chúc mừng xung quanh cũng biến thành những lời xì xào bàn tán.

Ta không nghe rõ trong thư viết gì, chỉ thấy thân mình nương chao đảo, đổ ập xuống.

Ta đỡ lấy người.

Thân thể người lạnh băng, như một tảng đ/á vừa vớt lên từ giếng.

Ta kéo người về nhà, đệ đệ đi theo phía sau, sợ đến mức không dám lên tiếng.

Đóng cửa lại, ngăn cách mọi âm thanh bên ngoài.

Nương ta tỉnh lại.

Người không khóc, ánh mắt trống rỗng nhìn lên xà nhà.

Nhìn rất lâu, người bỗng đứng dậy, một tay nắm lấy ta, một tay nắm lấy đệ đệ.

"Đi thôi."

"Đi đâu?" Ta hỏi.

"Lên hậu sơn, nhảy vực."

Giọng người bình thản, như đang nói xem tối nay ăn món gì.

"Trên đường hoàng tuyền, ba mẹ con ta cùng làm bạn."

Đệ đệ òa khóc nức nở.

Ta không nói gì.

Ta xoay người đi tới góc tường, vớ lấy cây gậy chống cửa.

Đi tới sau lưng người.

Tay giơ lên, gậy hạ xuống.

Một tiếng động trầm đục.

Nương ta mềm nhũn ngã xuống.

Tiếng khóc của đệ đệ nghẹn trong cổ họng, nó trợn tròn mắt nhìn ta, như đang nhìn một con quái vật.

Ta ném gậy đi, nhìn nương đang nằm dưới đất và đệ đệ đang sợ hãi, ta mỉm cười.

Vì một nam nhân mà đi tìm cái ch*t?

Thật không đáng.

Ta bước tới, thăm dò hơi thở của nương, vẫn còn sống.

Lực đạo vừa vặn.

"Khóc cái gì?" Ta nhìn đệ đệ,

"Người đã không cần chúng ta nữa, chúng ta phải tự sống."

Đệ đệ nức nở, không dám nhìn ta.

"Từ hôm nay trở đi, việc trong nhà do ta quyết."

Ta kéo nó tới bên cạnh nương.

"Trông chừng người, đừng để người tìm cái ch*t nữa."

Nói xong, ta bước vào trong phòng, lục tung tủ hòm.

Trước khi phụ thân đi, có để lại vài mảnh bạc vụn, nói là cho ba mẹ con ta sống qua ngày.

Nương ta vẫn luôn không nỡ dùng.

Giờ đây, tất cả đều thuộc về ta.

Ta còn lục ra vài bộ quần áo cũ phụ thân không mang đi, vài cuốn sách người từng đọc.

Trang sách đã ố vàng.

Ta chất tất cả những thứ này ra sân.

Lại lấy bùi nhùi từ trong bếp ra.

Ngọn lửa bốc lên, khói đen cuồn cuộn.

Đệ đệ chạy ra, chỉ vào đống lửa,

"Tỷ, tỷ đ/ốt đồ của cha làm gì?"

"Người đã không còn là cha của đệ nữa rồi."

Ta nhìn chằm chằm vào đống lửa, cho đến khi mọi thứ hóa thành tro bụi.

Gió thổi qua, tan biến.

Giống như kẻ đó, chưa từng xuất hiện trong ngôi nhà này.

Ta phủi bụi trên tay.

"Thu dọn đồ đạc đi."

"Tỷ, chúng ta đi đâu?"

"Kinh thành."

Đệ đệ sững người.

"Đi làm gì?"

"Đòi n/ợ."

Ta trở lại phòng, nương đã tỉnh, dựa vào góc tường, ánh mắt đờ đẫn.

"Ngươi muốn đưa chúng ta đi đâu?"

Người hỏi, giọng khàn đặc.

"Kinh thành."

"Ta không đi, ta có ch*t cũng không đi."

Người bắt đầu giãy giụa.

"Không tới lượt người quyết định."

Ta tìm ra một sợi dây, trói tay người lại.

Ánh mắt người nhìn ta, sắc lẹm như đ/ao đ/ộc.

"Đồ nghịch tử! Ngươi đi/ên rồi!"

"Phải, ta đi/ên rồi."

Ta nhìn vào mắt người, từng chữ từng chữ nói,

"Bị các người ép mà đi/ên."

"Một người muốn ch*t, một người muốn vứt bỏ chúng ta."

"Cái nhà này, luôn cần một kẻ đi/ên chống đỡ."

Ta nấu chỗ gạo cuối cùng trong nhà thành cháo, đút cho đệ đệ.

Nương không ăn.

Ta cũng không khuyên.

Cứ đói đi, đói đến mức không còn sức tìm cái ch*t, thì sẽ ngoan ngoãn thôi.

Sáng hôm sau, ta b/án con bò già trong nhà.

Đổi được mười mấy lượng bạc.

Ta lại b/án cả hai mẫu ruộng cằn.

Người trong làng nhìn ta, như nhìn một kẻ phá gia chi tử.

Ta chẳng bận tâm.

Những thứ này, giữ lại có ích gì?

Đổi được lộ phí đi kinh thành, đó chính là giá trị lớn nhất của chúng.

Mọi việc đã xong xuôi.

Ta thuê một chiếc xe lừa.

Kéo người nương đang đói đến hoa mắt lên xe, rồi bế đệ đệ lên.

"Tỷ, chúng ta thật sự phải đi kinh thành sao?" Đệ đệ nhỏ giọng hỏi.

"Đi."

"Nhưng mà... cha người..."

"Người sẽ hối h/ận." Ta ngắt lời nó.

Ta nhìn con đường dẫn tới kinh thành.

Con đường đó, phụ thân ta từng đi qua.

Người nói người sẽ trở về, kiệu hoa tám người khiêng, đón chúng ta đi hưởng phúc.

Giờ đây, người quả nhiên đã ngồi trên kiệu hoa tám người khiêng, nhưng bên cạnh lại là người mới.

Đừng vội.

Trần Thế Mỹ không hiếm gặp.

Nhưng nữ nhi đi đòi n/ợ, ngươi chắc chắn chưa từng thấy.

Ta tới đây.

Vì nương, vì ta và đệ đệ, đòi lại công đạo.

Xe lừa xóc nảy, đi hơn nửa tháng trời.

Nương ta từ sự phản kháng quyết liệt lúc đầu, đến im lặng sau đó, rồi đến sự tê liệt bây giờ.

Người không còn mắ/ng ch/ửi ta, cũng không còn tìm cái ch*t nữa.

Chỉ mỗi ngày co ro ở góc xe, như một khúc gỗ mục.

Ta biết, tâm của người đã ch*t rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng giả danh đi công tác để cùng nhân tình sinh con, một bài đăng trên mạng xã hội khiến anh ta phá sản

Chương 25
Giới thiệu: Tô Niệm kết hôn ba năm, sống một cuộc đời bình lặng như bao người. Mãi đến khi chồng cô đi công tác và đăng một dòng trạng thái lên mạng xã hội: "Tám cân hai lạng, con trai", cô mới bàng hoàng nhận ra mình đã bị phản bội. Từ việc kiểm tra sổ sách, thu thập bằng chứng cho đến khởi kiện, cô bình tĩnh sắp đặt mọi thứ. Thế nhưng, không ai biết rằng, thực chất cô chính là con gái độc nhất của người sáng lập tập đoàn trăm tỷ, với số cổ phần đứng tên mình lên đến ba tỷ. Ly hôn, phản công, tiếp quản doanh nghiệp gia tộc, đánh bại các đợt tấn công của giới tư bản — đây là câu chuyện về một người phụ nữ đứng dậy từ nỗi đau, dùng năng lực của chính mình để xây dựng lại cuộc đời.
Báo thù
0