Thế nhưng sự im lặng ch*t chóc trong đại sảnh còn nặng nề hơn bất kỳ hình ảnh nào.

Thẩm Diệu là người đầu tiên thoát khỏi sự bàng hoàng.

Anh ta bật dậy khỏi ghế, chỉ vào cái bục điều khiển màn hình đen ngòm, giọng chói tai đến mức lạc cả đi.

"Giả!"

"Chắc chắn là giả!"

"Tô Uyển Ý, mày mẹ nó dám ngụy tạo video của văn phòng tuyển sinh Thanh Hoa - Bắc Đại!"

"Mày là l/ừa đ/ảo! Là dùng AI tráo mặt! Tội chồng thêm tội!"

Anh ta như kẻ ch*t đuối vớ được cọc, đi/ên cuồ/ng vung tay về phía các phóng viên.

"Đừng tin nó!"

"Hồ sơ của nó còn bị đóng băng, Thanh - Bắc làm sao có thể tìm nó?"

"Chắc chắn là nó thuê người diễn kịch!"

"Nó là kẻ l/ừa đ/ảo!"

Các phóng viên nhìn nhau.

Có người bắt đầu bàn tán nhỏ.

"Đúng thật... cái video vừa rồi, liệu có phải là quay sẵn không?"

"Thẩm Diệu nói có lý, hồ sơ còn bị đóng băng mà..."

"Nhưng cái giao diện đó, nhìn không giống đồ giả chút nào..."

Vị chủ nhiệm trong video dường như đã dự đoán được sự phản kháng này.

Vì ngay khi Thẩm Diệu đang gào thét, hệ thống âm thanh của phòng tiệc đột nhiên phát ra một tiếng rè nhẹ do nhiễu điện.

Ngay sau đó, giọng nói trầm ổn của vị chủ nhiệm vang lên từ khắp bốn phương tám hướng trong đại sảnh.

Đó là thông qua cổng âm thanh vật lý trên vòng tay của tôi, kết nối trực tiếp vào hệ thống âm thanh trung tâm của nhà họ Thẩm.

"Học sinh Thẩm Diệu, hay là tôi nên gọi cậu là, trưởng nam của tập đoàn Thẩm thị."

Tiếng gào thét của Thẩm Diệu tắt ngấm.

Anh ta như bị ai đó bóp nghẹt cổ, trợn mắt tìm ki/ếm nguồn âm thanh.

"Cậu tưởng vừa rồi là cuộc gọi video sao?"

"Không."

"Đây là luồng phát trực tiếp được mã hóa của mạng giáo dục quốc gia."

"Bây giờ, không chỉ những người ở đây đang xem."

"Văn phòng tuyển sinh Thanh Hoa, văn phòng tuyển sinh Bắc Đại, Trung tâm khảo thí Bộ Giáo dục..."

"Đều đang xem."

Chân Thẩm Diệu mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ xuống đất.

"Không... không thể nào..."

Giọng vị chủ nhiệm tiếp tục vang lên, mỗi chữ như một viên đ/á tảng đ/ập lên đầu người nhà họ Thẩm.

"Tô Uyển Ý, hai năm trước đạt huy chương Vàng Olympic Toán quốc tế."

"Cùng năm đó, được đưa vào 'Kế hoạch bồi dưỡng nhân tài tinh hoa đ/ộc lập quốc gia'."

"Hồ sơ học tịch, dữ liệu thi cử, thông tin cá nhân của em đều được lập hồ sơ bằng mã định danh quốc gia đ/ộc lập."

"Mã định danh đ/ộc lập là gì?"

"Nghĩa là hồ sơ của em không đi qua bất kỳ hệ thống nào của tỉnh các người."

"Cái gọi là hồ sơ tuyển sinh cấp tỉnh của các người, căn bản không thể tra được thông tin của em."

"Trưởng phòng Triệu, ông vừa nói trong điện thoại muốn đóng băng hồ sơ của em ấy sao?"

Từ hệ thống âm thanh truyền đến một tiếng cười khẩy lạnh lẽo.

"Ông lấy gì mà đóng?"

"Ông còn chẳng có quyền hạn để truy vấn hồ sơ của em ấy."

Trưởng phòng Triệu đổ gục trên ghế, đôi môi r/un r/ẩy như lá rụng trước gió.

"Tôi... tôi không biết..."

"Tôi không hề hay biết..."

Giọng vị chủ nhiệm đột ngột nghiêm nghị.

"Còn Thẩm Kiều Kiều..."

"Thành tích của cô ta, trong hồ sơ thông thường căn bản không tra được 750 điểm, cũng chẳng có bất kỳ kết quả chặn điểm cao nào."

"Vì điểm tuyệt đối thực sự, từ trước đến nay đều nằm trong hồ sơ đ/ộc lập, thuộc về Tô Uyển Ý."

"Cái gọi là chặn điểm, cái gọi là thủ khoa của các người, trước mặt cơ sở dữ liệu quốc gia thực sự, chẳng khác nào trứng chọi đ/á."

Những lời này như những con d/ao cùn, chậm rãi l/ột trần tấm màn che đậy cuối cùng của nhà họ Thẩm.

Thẩm phu nhân hoàn toàn sụp đổ.

Bà ôm lấy Thẩm Kiều Kiều đang ngất xỉu, khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem.

"Sao có thể thế này... sao có thể thế này..."

"Kiều Kiều của mẹ... Kiều Kiều của mẹ mới là thủ khoa mà..."

Thẩm phụ không khóc.

Ông ta chỉ đứng đó, bất động.

Nhưng sắc mặt ông ta đã từ tái nhợt chuyển sang xám xịt.

Ngay khoảnh khắc nghe thấy bốn chữ "Mã định danh đ/ộc lập", tay ông ta vô thức ôm ch/ặt lấy chiếc cặp tài liệu dưới nách.

Trong đó, chứa tất cả các hóa đơn hối lộ trong hệ thống giáo dục những năm qua.

Bao gồm cả biên lai tiền mặt 2 triệu ở quán trà.

Bao gồm cả bút ghi âm lúc Trưởng phòng Triệu nhận tiền.

Bao gồm cả kế hoạch chi tiết mà họ định dùng để tráo đổi số báo danh của tôi và Thẩm Kiều Kiều trong giai đoạn chấm thi.

Ông ta cứ ngỡ, chỉ cần Tô Uyển Ý còn trong hồ sơ cấp tỉnh, ông ta có thể bóp ch*t nó như bóp ch*t một con kiến.

Ông ta cứ ngỡ, Sở tuyển sinh tỉnh là khu vườn sau nhà mà ông ta dùng tiền m/ua chuộc được.

Nhưng ông ta không hề biết.

Mã định danh đ/ộc lập.

Quốc gia trực tiếp quản lý.

Điều này có nghĩa là, tất cả những hành vi mờ ám của ông ta, trong mắt hệ thống cấp cao hơn, đều rõ ràng như vết mực trên tờ giấy trắng.

Bàn tay ông ta ôm cặp tài liệu run lên dữ dội.

Các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức.

Thẩm Diệu vẫn chưa từ bỏ ý định.

Anh ta lao đến trước mặt tôi, con ngươi vằn tia m/áu.

"Dù... dù mày có là mã định danh đ/ộc lập thì sao?"

"Bảng điểm bình thường của mày là giả à?"

"Mày ba năm đội sổ, đây là sự thật toàn trường đều biết!"

"Mày đột nhiên thi điểm tuyệt đối, bản thân nó chính là gian lận!"

Anh ta quay sang các phóng viên, như thể đang tìm ki/ếm sự hỗ trợ.

"Mọi người nghĩ xem, một người làm sao có thể từ đứng bét bảng, đột nhiên trở thành điểm tuyệt đối toàn quốc?"

"Điều này không hợp lẽ thường!"

Các phóng viên lại nhìn tôi.

Đúng vậy, đây là điểm nghi vấn lớn nhất.

Tôi đón nhận sự chất vấn của anh ta, chậm rãi ngước mắt lên.

"Thẩm Diệu, anh hỏi tôi tại sao không hợp lẽ thường sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm