Tôi tỉ mẩn trang điểm một lớp "makeup chiến đấu để ly hôn", chọn chiếc váy vest màu đỏ rư/ợu, xỏ đôi giày cao gót tám phân, khí thế hừng hực tiến thẳng đến cục dân chính.
Kết quả thì sao?
Tôi đợi từ chín giờ đến mười một giờ, đừng nói là bóng dáng Cố Thâm, ngay cả một đại diện cũng không thấy đâu.
Trong lúc đó tôi gọi ba cuộc điện thoại.
Hai cuộc đầu không ai bắt máy, cuộc thứ ba cúp thẳng tay tôi.
Được lắm, Cố Thâm, anh giỏi lắm.
Anh đã thành công chọc gi/ận một con cá mặn rồi đấy.
Tôi nện gót giày, bắt taxi thẳng tiến trụ sở tập đoàn Cố thị.
Tòa nhà Cố thị nằm ở trung tâm tài chính Đông Thành, toàn bộ tòa nhà là vách kính, trông như một thanh đ/ao cắm thẳng lên trời.
Trước kia tôi chỉ thấy trên tivi, giờ đứng dưới chân nó, quả thật cũng bị choáng ngợp đôi chút.
Nhưng chỉ một chút thôi.
Tôi bước những bước "đừng cản đường bà" tiến vào đại sảnh.
Cô nhân viên lễ tân lập tức nở nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn đón tiếp: "Chào cô, xin hỏi cô có hẹn trước không ạ?"
"Tôi tìm Cố Thâm."
"Xin hỏi cô là...?"
"Vợ anh ta."
Nụ cười của cô lễ tân cứng đờ tại chỗ.
Cô ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới mấy lượt, ánh mắt đó rõ ràng đang nói: Đến ăn vạ à?
Cũng không trách cô ấy được.
Tôi và Cố Thâm kết hôn bí mật, bên ngoài không mấy ai biết Cố thái thái trông như thế nào. Tôi đột ngột xuất hiện, đặt vào ai thì người đó cũng phải nghi ngờ.
"Xin lỗi, hôm nay Cố tổng có cuộc họp quan trọng..."
"Bảo anh ta xuống đây." Tôi ngắt lời cô ta, lấy giấy đăng ký kết hôn trong túi ra, "bộp" một tiếng vỗ mạnh lên quầy lễ tân, "Hoặc là tôi tự lên."
Sát thương của cuốn sổ đỏ không phải dạng vừa.
Mặt cô lễ tân trắng bệch, tay chân lúng túng cầm điện thoại lên.
Chưa đầy hai phút, cửa thang máy mở ra, một người đàn ông g/ầy cao mặc bộ vest xám đậm chạy bộ ra.
"Phu nhân, sao người lại đến đây?" Anh ta hơi cúi người, thái độ cung kính, "Tôi là trợ lý đặc biệt của Cố tổng, họ Triệu."
"Tôi đến tìm Cố tổng nhà anh để làm thủ tục ly hôn." Tôi khoanh tay trước ng/ực, lạnh lùng nói.
Biểu cảm của Triệu Minh vô cùng đặc sắc.
"Phu nhân, người nói đùa rồi. Cố tổng đang gặp khách hàng quan trọng, người xem..."
"Tôi không xem được." Tôi đi thẳng đến khu vực sofa ở đại sảnh ngồi xuống, "Hôm nay tôi đợi ở đây, khi nào anh ta ra, tôi sẽ lôi anh ta đến cục dân chính lúc đó. Không ra, tôi ở lì đây."
Tôi bắt đầu giở trò ăn vạ.
Thái dương Triệu Minh đổ mồ hôi.
Chắc anh ta chưa từng thấy kiểu phu nhân hào môn như tôi bao giờ.
Khuyên nhủ tôi mười mấy phút, thấy tôi "ăn mềm không ăn cứng", đành cam chịu chạy đi gọi điện báo cáo.
Đợi khoảng nửa tiếng.
Cố Thâm không xuống.
Người xuống vẫn là Triệu Minh.
Anh ta đưa cho tôi một thẻ phòng, cười khổ sở.
"Phu nhân, Cố tổng nói tối nay anh ấy có tiệc với khách hàng ở khách sạn Trường An, không thoát thân được. Đây là thẻ phòng khách sạn, người cứ qua đó đợi anh ấy, tiệc tan anh ấy sẽ qua ngay."
Tôi nhận thẻ phòng, nhướng mày.
Khách sạn Trường An, nơi đắt đỏ nhất Đông Thành.
Được lắm Cố Thâm, chơi trò trì hoãn với tôi à?
Tôi muốn xem anh có thể trì hoãn đến bao giờ.
Bảy giờ tối.
Tôi xuất hiện đúng giờ tại phòng tổng thống khách sạn Trường An.
Quẹt thẻ vào cửa.
Chà, căn phòng này rộng đến mức đủ để tổ chức đại hội thể thao, trang trí xa xỉ đến chói mắt.
Tôi tặc lưỡi hai cái.
Giới tư bản quả nhiên sống một cuộc đời khác hẳn.
Đã đến thì phải an tâm hưởng thụ.
Tôi tắm rửa trước, thay áo choàng tắm, nghênh ngang đi ra, lục trong tủ lạnh lấy chai sâm panh đắt nhất, rồi lấy thêm một lon coca từ minibar pha vào.
Ngồi trước cửa sổ sát đất, vừa ngắm nhìn ánh đèn muôn nhà ở Đông Thành, vừa đợi người chồng hữu danh vô thực của mình.
Kết quả thì sao?
Đợi mãi đợi mãi, đến gần mười một giờ vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu.
Tôi đang định gọi điện ch/ửi người thì bên ngoài có động tĩnh.
Tôi vội vàng đặt ly xuống, ngồi ngay ngắn, hắng giọng.
Cửa mở.
Người bước vào không phải Cố Thâm.
Mà là một người phụ nữ xinh đẹp mặc váy dài màu vàng nhạt, xõa mái tóc uốn lượn sóng, trông vừa thuần khiết vừa mềm mại.
Cô ta nhìn thấy tôi thì khựng lại một nhịp, rồi hốc mắt đỏ hoe, nhìn tôi đầy đáng thương.
"Cô... cô là ai? Sao lại ở đây?"
Tôi còn chưa kịp mở miệng, một bóng dáng cao lớn xuất hiện sau lưng cô ta.
Cố Thâm.
Bộ vest đen, vóc dáng thẳng tắp, gương mặt lạnh như tảng băng chưa tan.
Anh nhìn thấy tôi, đôi mày nhíu lại.
Người phụ nữ bên cạnh anh, tôi nhận ra rồi.
Nữ minh tinh đang nổi Lâm Thi Ngữ.
Người từng dính vô số tin đồn tình cảm với Cố Thâm trên các trang báo lá cải Đông Thành.
Thú vị thật.
Đây là trực tiếp bắt gian tại trận à.
Lâm Thi Ngữ nắm lấy cánh tay Cố Thâm, giọng vừa mềm mỏng vừa tủi thân: "A Thâm, cô ta là ai vậy?"
Cố Thâm không thèm đếm xỉa đến cô ta, chỉ nhìn tôi.
Tôi đứng dậy, lắc lắc chiếc ly trong tay, nhe răng cười với anh.
"Chồng ơi, anh về rồi đấy à. Cô em này là ai thế? Không giới thiệu cho em một chút sao?"
Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ "chồng ơi" một cách đầy ẩn ý.
Sắc mặt Lâm Thi Ngữ trắng bệch ngay lập tức.
Ánh mắt Cố Thâm tối sầm lại.
Anh gạt tay Lâm Thi Ngữ ra, đi thẳng về phía tôi.
Dừng lại trước mặt tôi.
Anh cao hơn tôi nửa cái đầu, cả người như một bức tường ập tới.
"Quậy đủ chưa?"
Giọng nói chẳng nghe ra cảm xúc gì.