“Đúng vậy, thứ bọn chúng cần chỉ là binh phù và đàn bà, chúng ta đưa cho bọn chúng, biết đâu còn giữ được mạng...”
Lý thị nghe những lời hèn nhát này, tức gi/ận đến mức toàn thân r/un r/ẩy.
“Tất cả c/âm miệng cho ta! Đàn bà nhà họ Lâm chỉ có chiến tử, không bao giờ có chuyện đầu hàng!”
Bà tuy sợ hãi, nhưng tận trong xươ/ng tủy, rốt cuộc vẫn có vài phần khí tiết của phu nhân Tướng quân.
Thế nhưng, chỉ có khí tiết thì làm được gì?
Trong phủ lúc này, chỉ có mười mấy nữ nhân chúng ta biết võ, cùng vài chục gia đinh hộ viện đã mất hết can đảm.
Ngoài phủ, là hàng ngàn tên phản quân như sói đói hổ vồ.
Đây là một trận chiến chênh lệch thực lực đến mức khiến người ta tuyệt vọng.
21.
“Mẹ, chúng ta không thể ngồi chờ ch*t được!”
Lâm Thanh Tuyết khóc lóc nhào đến dưới chân Lý thị.
“Tên Trương Cuồ/ng đó là một tên m/a đầu gi*t người không chớp mắt! Rơi vào tay hắn, chúng ta sẽ sống không bằng ch*t!”
“Vậy con nói xem phải làm sao!”
Lý thị bị tiếng khóc của ả làm cho rối bời.
“Tỷ tỷ... chúng ta hãy đi tìm tỷ tỷ!”
Lâm Thanh Tuyết bỗng nhiên mắt sáng rực lên, chỉ tay về phía ta, “Tỷ tỷ lợi hại như vậy, tỷ ấy nhất định có cách!”
Trong chốc lát, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào ta.
Đám quý phu nhân vốn hôm qua còn tránh ta như tránh tà, giờ đây nhìn ta đầy cầu khẩn và hy vọng.
Cứ như thể ta là vị thần có thể c/ứu vớt họ khỏi nước sôi lửa bỏng.
Ta nhìn họ, đột nhiên cảm thấy buồn cười.
“Tại sao ta phải c/ứu các người?”
Ta thản nhiên hỏi.
“Vì chúng ta là người một nhà mà!”
Lâm Thanh Tuyết không chút do dự đáp.
“Người một nhà?”
Ta lặp lại ba chữ này, ánh mắt lạnh lẽo, “Khi ta bị ném vào đ/ộc Long Đàm, phải tranh giành thức ăn với chó hoang, các người ở đâu?”
“Khi ta bị hạ đ/ộc, suýt chút nữa ruột gan đ/ứt đoạn, các người lại ở đâu?”
“Bây giờ, đại nạn ập đến, các người mới nhớ ra chúng ta là người một nhà sao?”
“Xin lỗi, muộn rồi.”
Ta vác “Hắc Sát”, xoay người bước đi.
“Người của ta, theo ta. Chúng ta, gi*t ra ngoài.”
“Ngươi... ngươi muốn đi đâu?”
Lý thị h/oảng s/ợ.
“Tìm cha ta.”
Ta không ngoảnh đầu lại, “Ông ấy chưa ch*t, thì ta không thể để ông ấy ch*t được.”
“Nguơi không được đi!”
Lý thị lao đến, muốn giữ ta lại, “Nếu ngươi đi rồi, chúng ta phải làm sao! Ngươi nỡ lòng nhìn thấy chúng ta bị đám phản quân đó...”
“Tại sao ta không nỡ?”
Ta c/ắt ngang lời bà, trong mắt không một gợn sóng, “Sống ch*t của các người, liên quan gì đến ta?”
“Lâm Kinh Nguyệt! Ngươi là một con quái vật m/áu lạnh vô tình!”
Lý thị cuối cùng cũng sụp đổ, chỉ tay vào ta mà m/ắng.
“Cảm ơn đã khen.”
Ta mỉm cười với bà, dẫn theo đám nữ vệ tiến về phía cổng phủ.
Nơi đó, là hàng ngàn tên phản quân.
Nơi đó, là chốn địa ngục tu la.
Nhưng đó, cũng là con đường trở về nhà.
22.
“Mở cửa!”
Theo lệnh của ta, cánh cổng sơn son thếp vàng dày nặng của phủ Tướng quân chậm rãi mở ra.
Ngoài cửa, ánh nắng chói chang.
Hàng ngàn tên phản quân, đông nghịt một vùng, như thủy triều không thấy điểm cuối.
Kẻ cầm đầu là Trương Cuồ/ng, đang cưỡi trên một con ngựa đen cao lớn, tay cầm thanh đ/ao q/uỷ đầu khổng lồ, mặt đầy th!t b/éo, ánh mắt hung á/c.
Thấy kẻ mở cửa lại là một đám đàn bà, hắn sững sờ một lúc, rồi phát ra tràng cười đi/ên dại chói tai.
“Ha ha ha ha! Phủ lão già Lâm Uy không còn người nào rồi sao? Lại phái một đám đàn bà ra nộp mạng!”
Đám phản quân phía sau cũng cười ồ lên.
Trong tiếng cười đầy vẻ kh/inh miệt và d/âm tà.
Ta không thèm để ý đến sự chế giễu của chúng.
Ta chỉ lặng lẽ nhìn Trương Cuồ/ng, rồi giơ thanh “Hắc Sát” trong tay lên.
“A Thất.”
“Có mặt!”
“Điểm hỏa.”
“Rõ!”
A Thất lấy từ trong lòng ra một thứ màu đen, to bằng bàn tay, giống như pháo tín hiệu.
Con bé kéo dây dẫn, một tiếng rít thê lương x/é toạc bầu trời.
Làn khói đen trên không trung ngưng tụ thành hình đầu lâu q/uỷ dị.
Tiếng cười của Trương Cuồ/ng tắt ngấm.
Hắn nhìn đầu lâu đen trên không, sắc mặt thay đổi dữ dội.
“Miêu Cương... Q/uỷ Vương Lệnh?”
“Ngươi là kẻ nào?”
Hắn trừng mắt nhìn ta, trong ánh mắt đầy sự nghi hoặc.
“Kẻ gi*t ngươi.”
Lời chưa dứt, ta đã hành động.
Đầu mũi chân điểm nhẹ trên mặt đất, cả người như mũi tên rời cung, lao thẳng về phía Trương Cuồ/ng trên lưng ngựa.
“Bảo vệ Tướng quân!”
Đám thân vệ bên cạnh Trương Cuồ/ng kịp phản ứng, lập tức giơ trường thương lên, tạo thành một rừng thương đ/âm về phía ta.
Ta đang ở giữa không trung, không có chỗ mượn lực.
Ngỡ như sắp bị đ/âm thành tổ ong.
Đúng lúc này, đám nữ vệ phía sau ta chuyển động.
Chúng rút từ bên hông ra những sợi roj dài màu đen.
Roj dài như linh xà xuất động, quấn ch/ặt lấy đầu những ngọn thương.
Lấy sức kéo mạnh!
Mười mấy tên thân vệ bị kéo nghiêng ngả.
Rừng thương lập tức tan rã.
Còn ta, đã mượn cơ hội này đáp xuống trước đầu ngựa của Trương Cuồ/ng.
“Muốn ch*t!”
Trương Cuồ/ng gầm lên, thanh đ/ao q/uỷ đầu trong tay mang theo sức mạnh vạn quân ch/ém thẳng xuống đầu ta!
Ta không né.
Chỉ giơ thanh “Hắc Sát” lên đỡ.
“Keng!”
Một tiếng n/ổ lớn, tia lửa b/ắn tung tóe.
Thanh đ/ao q/uỷ đầu g/ãy đôi.
Trương Cuồ/ng chỉ cảm thấy hổ khẩu tê dại, thanh đ/ao g/ãy trong tay không thể giữ nổi nữa, tuột khỏi tay bay đi.