Tiêu Yến nhìn dáng vẻ thèm thuồng của nàng, cười đầy á/c ý:
“Số còn lại này, đổ đi hết đi. Nhìn thấy phiền lòng.”
“Rắc”.
Dường như có thứ gì đó vỡ vụn trong lòng Thẩm Hàm Hàm.
Nàng ngẩng đầu, không thể tin nổi nhìn Tiêu Yến. Khoảnh khắc đó, nàng thậm chí quên cả sợ hãi, chỉ muốn lao lên cắn ch*t tên cẩu hoàng đế lãng phí lương thực này.
【Tiêu Yến!!!!】
【Ta muốn gi*t ngươi!!! Ta nhất định phải gi*t ngươi!!!】
【Tối nay ta sẽ đi đ/âm hình nhân thế mạng! Ta phải đ/âm ch*t tên khốn nạn lãng phí thức ăn nhà ngươi!】
Nghe tiếng gào thét đinh tai nhức óc trong đầu, Tiêu Yến không những không gi/ận mà còn không nhịn được bật cười thành tiếng.
Cơn đ/au đầu đã hoàn toàn biến mất.
Hắn tâm trạng cực tốt phất tay: “Được rồi, lui ra đi. Trưa mai, nhớ đến đúng giờ.”
Thẩm Hàm Hàm thẫn thờ đi ra khỏi Dưỡng Tâm điện, đối diện với ánh nắng gay gắt giữa trưa, để lại hai hàng lệ thanh xuân.
Không những không được ăn cơm, mai còn phải đến chịu tội?
Cuộc sống này, không sống nổi nữa rồi!
Mà trong Dưỡng Tâm điện.
Tổng quản thái giám Lý Đắc Toàn nhìn nụ cười đắc ý như xuân phong của Vạn Tuế gia nhà mình, sợ đến mức phất trần cũng rơi xuống đất.
Vạn Tuế gia… đây là bị tà nhập à?
Lúc nãy còn sát khí đằng đằng, sao chỉ trong lúc ăn một bữa cơm mà cười trông… lả lơi thế này?
Chương 2: Lấy bánh bao làm đầu hắn, cắn ch*t hắn!
Thiên điện Hàm Phúc cung.
Đây là góc hẻo lánh nhất trong hoàng cung, ngay cả chim chóc trong Ngự hoa viên cũng chẳng buồn bay tới đây.
Thẩm Hàm Hàm lê những bước chân nặng nề, như một h/ồn m/a phiêu dạt trở về.
Cung nữ thân cận Tiểu Đào đã sớm lo lắng xoay như chong chóng ở cửa, vừa thấy chủ tử về liền vội vàng đón lấy: “Chủ tử! Người cuối cùng cũng về rồi! Nghe nói bên Dưỡng Tâm điện nổi trận lôi đình, Lệ Quý nhân đã bị lôi đến Thận Hình Tư rồi… Người không sao chứ? Hoàng thượng không làm gì người đấy chứ?”
Thẩm Hàm Hàm mặt không cảm xúc đi vào nhà, ngồi phịch xuống chiếc giường gỗ không hề êm ái, đôi mắt đờ đẫn.
“Tiểu Đào.”
“Nô tỳ đây!”
“Có gì ăn không?” Thẩm Hàm Hàm hỏi một cách vô h/ồn, “Ta muốn ăn th!t. Th!t miếng lớn ấy.”
Tiểu Đào lộ vẻ khó xử: “Chủ tử… tiền tiêu vặt tháng này của chúng ta đã tiêu hết sạch rồi, Ngự thiện phòng chỉ đưa đến cải thảo xào và hai cái bánh bao. Muốn ăn th!t, phải đợi đến mùng một phát phần lệ ạ.”
Nghe thấy bốn chữ “cải thảo bánh bao”, miếng khuỷu tay heo pha lê đỏ bóng rung rinh trong tâm trí Thẩm Hàm Hàm lập tức vỡ vụn thành tro.
Sự tủi thân to lớn trào dâng trong lòng.
Nàng đứng gác ở Dưỡng Tâm điện suốt một canh giờ, ngửi mùi th!t suốt một canh giờ, còn phải chịu đựng sự hànhz hạz tinh thần của tên cẩu hoàng đế kia, kết quả về đến nhà chỉ được ăn cỏ?
“Mang bánh bao lại đây.” Thẩm Hàm Hàm nghiến răng nghiến lợi.
Tiểu Đào vội vàng bưng lên một đĩa bánh bao đã nguội ngắt.
Thẩm Hàm Hàm cầm một chiếc bánh bao trắng m/ập, chìa hai ngón tay ra, đ/âm mạnh vào bánh bao hai lỗ coi như mắt; rồi véo một đường rá/ch méo mó làm miệng.
Tiểu Đào nhìn mà kinh h/ồn bạt vía: “Chủ tử, người đây là…”
“Đây là Tiêu Yến.”
Thẩm Hàm Hàm giơ cái bánh bao đã bị hủy dung lên, hướng về phía “khuôn mặt” đó, cắn mạnh một cái!
“Ta cắn ch*t ngươi, tên Chu Bì!”
“Ta cắn ch*t ngươi, tên phá gia chi tử lãng phí lương thực!”
“Ta cắn ch*t ngươi, tên th/ần ki/nh hỉ nộ vô thường!”
Nàng nhai mạnh bạo, dường như thứ trong miệng không phải bột mì, mà là th!t của Tiêu Yến.
Tiểu Đào sợ đến mức h/ồn bay phách lạc, vội lao tới bịt miệng Thẩm Hàm Hàm, hạ thấp giọng kinh hãi: “Chủ tử! Cẩn thận lời nói! Mắ/ng ch/ửi Thánh thượng là tội tru di cửu tộc đấy! Nếu bị người khác nghe thấy, đầu chúng ta rơi mất thôi!”
Thẩm Hàm Hàm khó khăn nuốt miếng bánh bao khô khốc, đảo mắt một vòng, nói không rõ chữ:
“Sợ cái gì? Cái chỗ ch*t ti/ệt này m/a cũng không thèm đến, ai mà nghe thấy? Trừ khi tên cẩu hoàng đế đó có thuận phong nhĩ!”
…
Cùng lúc đó, Dưỡng Tâm điện.
Tiêu Yến đang phê duyệt tấu chương, cây bút chu sa trong tay đột nhiên “rắc” một tiếng, g/ãy làm đôi.
Hắn xoa xoa huyệt thái dương vừa mới dịu đi không lâu, giờ lại bắt đầu gi/ật liên hồi.
Thuận phong nhĩ?
Trẫm không có thuận phong nhĩ.
Nhưng hình như trẫm vừa nghe thấy có người đang nhai “th!t” của trẫm?
Tiêu Yến nhìn cây bút ngự dụng bị g/ãy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh khiến người ta sởn gai ốc.
“Lý Đắc Toàn.”
“Nô tài đây.”
“Trưa mai, thêm một món.” Giọng Tiêu Yến âm trầm, “Đậu que xào khô. Phải khô, phải cứng, loại nhai không nát ấy.”
Đã răng lợi tốt như vậy, thì để nàng luyện tập cho kỹ.
…
Trưa ngày hôm sau.
Thẩm Hàm Hàm mang tâm trạng “đi tảo m/ộ” để đến Dưỡng Tâm điện.
Trên đường đi, nàng không ngừng tự trấn an tâm lý:
Nhẫn một chút sóng yên biển lặng, lùi một bước trời cao biển rộng. Chỉ cần không mất đầu, mình cứ coi như là đi làm standee hình người cho sếp thôi. Dân công sở thời nay ai mà chẳng bị m/ắng? Nhẫn nhịn chút là qua.
Đến cửa Dưỡng Tâm điện, Lý Đắc Toàn cười tủm tỉm đón ra, những nếp nhăn trên mặt còn rạng rỡ hơn hoa cúc: “Sẩm Đáp ứng, Hoàng thượng đợi người lâu rồi, mời vào trong.”
Thẩm Hàm Hàm tim thót một cái.
【Cười thâm hiểm thế này, chắc chắn không có chuyện gì tốt.】
Bước vào trong điện, mùi Long diên hương quen thuộc xộc thẳng vào mũi.
Tiêu Yến vẫn ngồi sau long án, tay cầm một cuốn sách đọc, mí mắt không buồn nâng lên.