【Ông cũng chỉ hiểu được mỗi bài thể dục buổi sáng thôi, tên bạo chúa nhà quê.】
“Nhưng mà.” Tiêu Yến đột ngột ghé sát vào tai nàng, hơi nóng phả lên vùng cổ, “Trẫm cảm thấy, “bài tập thả lỏng” ở nhịp thứ tám nàng làm vẫn chưa đủ chuẩn.”
Thẩm Hàm Hàm ngẩn người: “Cái... cái gì cơ?”
Tiêu Yến nhìn dáng vẻ ngây thơ của nàng, tâm trạng cực kỳ tốt, buông một câu:
“Tối nay tới Dưỡng Tâm điện. Trẫm sẽ đích thân dạy nàng, thế nào mới là “bài tập toàn thân” thực thụ.”
Nói xong, hắn liếc nhìn Thẩm Hàm Hàm đầy ẩn ý rồi quay lưng sải bước rời đi. Thẩm Hàm Hàm đứng ch/ôn chân tại chỗ, ôm đùi cừu, rối bời giữa cơn gió lạnh. Phải mất vài giây sau, mặt nàng mới “đỏ bừng” lên như lửa.
【Bài tập toàn thân?】
【Vãi chưởng! Tiêu Yến, ông là đồ l/ưu ma/nh già!】
【Mình tới để ăn cừu! Không phải để... làm cái chuyện đó!】
【C/ứu mạng với! Thái hậu nương nương c/ứu con! Con muốn về Cung Từ Ninh ăn ô mai đường đen!】
Chương 9: Cái gọi là “bài tập toàn thân”, hóa ra là đứng tấn?
Dưỡng Tâm điện, đêm sắc gợi tình. Trên long sàng, nến đỏ lay động. Thẩm Hàm Hàm ôm đùi cừu chưa ăn hết, co rúm trong góc, nhìn Tiêu Yến đang ung dung cởi y phục mà tim đ/ập như trống trận.
【Xong rồi, xong thật rồi.】
【Tuy tên bạo chúa này trông khá đẹp trai, vóc dáng cũng ổn... Nhìn cơ bụng kia kìa, chậc chậc, từng múi rõ ràng.】
【Nhưng mà! Mình tới đây để buông xuôi cuộc đời mà! Một khi đã thị tẩm, sau này sẽ rơi vào vòng xoáy cung đấu không hồi kết! Sẽ bị uống th/uốc tuyệt tự! Sẽ bị đẩy xuống giếng!】
【C/ứu mạng! Mình có nên giả vờ đến tháng không? Không được, thái y vừa bắt mạch xong...】
Tiêu Yến cởi áo ngoài, chỉ mặc đ/ộc bộ trung y trắng muốt, quay người nhìn Thẩm Hàm Hàm đang co lại thành một cục, ánh mắt cứ nhảy nhót giữa vẻ “đê mê” và “k/inh h/oàng”. Nghe những lời bình phẩm của nàng về cơ bụng của mình, khóe miệng Tiêu Yến nhếch lên nụ cười đầy thú vị.
“Ái phi.” Tiêu Yến từng bước áp sát.
Thẩm Hàm Hàm nhắm mắt, hai tay ôm ng/ực (thực ra là ôm đùi cừu): “Hoàng... Hoàng thượng, thần thiếp... vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng!”
“Chuẩn bị cái gì?” Tiêu Yến bước tới trước mặt nàng, nhìn xuống, “Vừa nãy ăn nửa con cừu, giờ không thấy no à?”
“Dạ... hơi ạ.” Thẩm Hàm Hàm thành thật đáp.
“Đã no rồi thì vận động chút cho tiêu.”
Tiêu Yến vung tay, ném từ bên cạnh sang hai cái—chặn giấy bằng đồng nặng trĩu.
Thẩm Hàm Hàm đỡ lấy chặn giấy, ngơ ngác: “Đây là?”
“Đây chính là “bài tập toàn thân” mà trẫm nói.” Tiêu Yến chỉ vào tấm thảm Ba Tư dưới đất, “Xống đó, đứng tấn. Hai tay giơ ngang, cầm chặn giấy. Nửa canh giờ, thiếu một khắc cũng không được.”
Đùi cừu trong tay Thẩm Hàm Hàm “bộp” một tiếng rơi xuống đất.
【Hả???】
【Đứng tấn?】
【Ông cởi đồ, thắp nến đỏ, gọi mình lên long sàng, chỉ để mình đứng nhìn ông ngủ, còn mình thì đứng tấn dưới sàn?!】
【Tiêu Yến, ông là q/uỷ à?! Có phải ông không làm được gì không?!】
Gân xanh trên trán Tiêu Yến gi/ật gi/ật. Không làm được gì? Đang dùng phép khích tướng à? Được, rất tốt.
“Vì ái phi thấy đứng tấn quá dễ dàng...” Tiêu Yến cười lạnh, “Vậy thì thêm một hiệp squat nữa. Một trăm cái, không làm xong không được ngủ.”
“Một trăm cái?! ” Thẩm Hàm Hàm hét lên thảm thiết như heo bị chọc tiết.
...
Thế là, cái đêm đáng lẽ phải lãng mạn này đã biến thành một khung cảnh kỳ quái. Hoàng đế bệ hạ nằm nghiêng trên long sàng, một tay chống cằm xem sách (thực ra là xem kịch). Thẩm Quý nhân mới nhậm chức thì khổ sở squat bên giường.
“Chín mươi tám... chín mươi chín... một trăm!”
Thẩm Hàm Hàm mệt như một con chó ch*t, đổ vật xuống tấm thảm, thở hồng hộc.
【Mệt ch*t mình rồi...】
【Đây đâu phải đãi ngộ của phi tần được sủng ái? Đây rõ ràng là trại huấn luyện đặc công!】
【Tiêu Yến ông đợi đấy, đợi khi mình luyện ra cơ bắp cuồn cuộn, mình sẽ đ/ấm nát đầu chó của ông!】
Tiêu Yến nhìn gương mặt đẫm mồ hôi của nàng, tuy miệng ch/ửi bới dữ dội nhưng sức sống mãnh liệt đó lại khiến hắn cảm thấy thư thái chưa từng có.
“Được rồi, lên ngủ đi.” Tiêu Yến xê vào trong một chút.
Thẩm Hàm Hàm như được đại xá, bò lên giường, chẳng thèm để ý quy củ, lăn vào trong cùng, cuộn chăn lại và ngủ thiếp đi ngay lập tức. Chưa đầy ba nhịp thở, tiếng ngáy nhỏ đã vang lên. Tiêu Yến nhìn con “heo” ngủ không chút phòng bị bên cạnh, bất lực lắc đầu. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đắp lại chăn cho nàng. Đây là lần đầu tiên sau ba năm đăng cơ, hắn có một giấc ngủ ngon khi có người bên cạnh.
...
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Hàm Hàm bị đá/nh thức bởi tiếng ồn ào.
“Để ta vào! Ta muốn gặp con Quý nhân họ Thẩm đó!”
“Công chúa! Công chúa không được đâu! Đó là tẩm cung của Hoàng thượng!”
“Sợ cái gì! Bản công chúa muốn xem thử, người phụ nữ nhảy được “chiến vũ” kia rốt cuộc lợi hại đến mức nào!”
Thẩm Hàm Hàm mơ màng mở mắt, phát hiện Tiêu Yến đã đi thượng triều. Nàng xoa xoa đôi chân đ/au nhức (hậu quả của việc squat đêm qua), vừa định gọi Tiểu Đào vào hầu hạ rửa mặt. “Bộp!” Cửa lớn Dưỡng Tâm điện bị một cú đạp tung ra. Ánh nắng tràn vào.