Tôi cất cây trâm, lặng lẽ chờ đợi bọn họ bước vào. Trong lòng không khỏi cảm thán, không hổ là phó bản kinh dị, lòng người mới là thứ đ/áng s/ợ nhất! Tiếp theo, một màn kịch hay "tự tương tàn sát" sắp sửa được trình diễn!
“Ải này, chỉ có hai người có thể thông quan.” Đầu óc tôi xoay chuyển đi/ên cuồ/ng. “Trong đó, một người chắc chắn phải là tôi!”
Tôn Tiêu Tiêu là người đầu tiên không phục: “Dựa vào cái gì mà là cô?”
“Đúng đấy! Chúng ta đừng nghe nó. Nó muốn chúng ta tự gi*t lẫn nhau đấy.” Lý Lâm Lâm nhìn tôi đầy á/c ý.
Tôi khẽ cười, cũng không đến nỗi quá ng/u ngốc, chính là muốn để các người tự gi*t nhau đấy! “Dựa vào việc tôi là nhà tiên tri! Tôi mà ch*t, các người đừng hòng có ai sống sót~”
Nói xong, tôi tìm một chỗ dựa tường ngồi xuống, sau đó ném con d/ao găm và cây gậy ra. Tôi nhắm mắt lại, bắt đầu giả vờ ngủ.
Chu Thúc, Tôn Tiêu Tiêu và Lý Lâm Lâm nhìn nhau, trong chốc lát không ai hành động, nhưng thần sắc căng thẳng đã b/án đứng nội tâm thực sự của họ. Tôn Tiêu Tiêu và Lý Lâm Lâm nhìn nhau, giao tiếp bằng ánh mắt:
Lý Lâm Lâm: Tiêu Tiêu, hợp tác gi*t Chu Thúc trước đi?
Tôn Tiêu Tiêu suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý. Dù sao thì thể hình của Chu Thúc ở đó, nếu hai người họ không liên thủ thì không thể nào thắng được hắn!
Hai người vừa bàn bạc xong liền lao lên, mỗi người cầm một vũ khí hướng về phía Chu Thúc.
“Các người...” Chu Thúc rõ ràng không ngờ hành động của hai người phụ nữ lại nhanh đến vậy.
“Anh Chu, xin lỗi anh! Kiếp sau gặp lại! ” Tôn Tiêu Tiêu lộ vẻ không đành lòng, nhưng ra tay không hề nương nhẹ. Cô ta hung hăng vung gậy về phía Chu Thúc, hắn nghiêng người né được đò/n tấn công của Tôn Tiêu Tiêu, sau đó chộp lấy cây gậy, kéo cô ta về phía mình, nắm lấy đầu cô ta đ/ập mạnh vào tường. “Đồ điếm thối, mày muốn ch*t à!”
Tôn Tiêu Tiêu gào thét trong đ/au đớn, m/áu chảy dọc theo bức tường không ngừng. Lúc này, Chu Thúc không còn chút thương hoa tiếc ngọc nào, đi/ên cuồ/ng nắm đầu Tôn Tiêu Tiêu đ/ập liên hồi vào tường.
Đúng lúc đó, một cơn đ/au nhói ập đến. Chu Thúc cúi đầu nhìn, chỉ thấy một con d/ao găm cắm ở thắt lưng mình, là Lý Lâm Lâm! “Anh Chu, xin lỗi nhé!” Lý Lâm Lâm nghiến răng rút con d/ao ra rồi lại đ/âm mạnh vào lần nữa!
Chu Thúc đ/au đớn buông Tôn Tiêu Tiêu ra. Chỉ là lúc này, Tôn Tiêu Tiêu đã tắt thở từ lâu. Chu Thúc ôm vết thương, quay đầu nhìn chằm chằm Lý Lâm Lâm bằng ánh mắt vằn tia m/áu. Lý Lâm Lâm bị đôi mắt đỏ ngầu của hắn dọa cho sững sờ, chính giây phút đó, Chu Thúc lao vào cô ta!
Hắn đ/è lên ng/ười Lý Lâm Lâm, một tay bóp cổ cô, một tay đoạt lấy con d/ao găm, không chút do dự đ/âm thẳng vào người Lý Lâm Lâm! Cô ta bị Chu Thúc bóp cổ, muốn kêu nhưng không phát ra tiếng, khuôn mặt đỏ bừng. Cô càng giãy giụa, Chu Thúc càng đ/âm mạnh. Đến cuối cùng, m/áu chảy đầy đất, Lý Lâm Lâm cũng không còn động tĩnh.
Tôi vốn dĩ đang thong dong xem bọn chúng chó cắn chó, kết quả cảnh tượng quá đỗi "đẹp mắt", tôi thật sự không dám nhìn. A di đà phật, thiện tai thiện tai!
Chu Thúc gi*t liền hai người, thở hồng hộc. Không biết là vì tưởng rằng cuối cùng đã có thể ra ngoài hay là quá tin tưởng tôi, hắn lại để lộ điểm yếu nhất là tấm lưng về phía tôi!
Tôi mỉm cười, chậm rãi tiến lại gần. Cầm cây trâm lên, dứt khoát đ/âm thẳng vào động mạch cổ của hắn. Trong nháy mắt, m/áu tươi phun trào, thậm chí b/ắn cả lên người tôi.
“Mày...” Chu Thúc nhìn tôi đầy kinh ngạc, sau đó ngã xuống đất, tắt thở.
Tôi tao nhã cầm vạt áo còn khá sạch sẽ của hắn lau cây trâm, rồi lại lau tay. “Ch*t rồi còn làm bẩn quần áo của bà, thật xui xẻo.”
Tôi chán gh/ét đ/á hắn một cái, x/ác nhận đã ch*t hẳn mới quay người lại. Cắm cây trâm vào tường, cánh cửa chậm rãi mở ra! Bên ngoài cửa chiếu vào một tia nắng ấm áp. Tôi đưa tay cảm nhận nhiệt độ của ánh nắng, hóa ra, ngay từ đầu, tôi đã chọn sai rồi...
Tôi lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, từ hôm nay, tôi sẽ đón nhận một cuộc đời mới!
——Toàn văn hoàn——