Thật không ngờ, chỉ vì về quê nghỉ hè một chuyến, tôi lại bị chính ông bố nghiện c/ờ b/ạc b/án cho người ta để làm đám cưới m/a!
Tôi tên Triệu Thúy Thúy, 22 tuổi, đang là sinh viên năm ba. Theo cách nói của người quê tôi, tôi là con phượng hoàng vàng bay ra từ một góc xó khỉ ho cò gáy.
Kỳ nghỉ hè năm nay, sau ba năm trời không về nhà, tôi trở về quê để làm giấy x/ác nhận hộ khẩu phục vụ việc tốt nghiệp.
Ông bố "bùn non không đắp nên tường" của tôi hiếm hoi lắm mới vào bếp nấu cho tôi một bữa cơm. Nhìn ánh mắt nịnh nọt của ông, tôi tưởng ba năm qua ông đã thực sự tỉnh ngộ, quyết tâm sửa đổi bản thân.
Thế nhưng cơm chưa kịp ăn xong, tôi đã thấy đầu óc choáng váng. Giây phút trước khi ngất xỉu, tôi thấy ánh mắt kích động của bố lóe lên vẻ tham lam.
"Lại được đá/nh bạc thỏa thích rồi!"
1. Lời nguyền của cô dâu m/a
Khi tôi mở mắt ra, trời đã vào đêm khuya. Xung quanh là một khu rừng rậm đen ngòm, gió âm u thổi vù vù, còn tôi bị trói ch/ặt vứt nằm bẹp dưới đất.
Dưới ánh đuốc leo lét, tôi thấy năm sáu gã lực lưỡng đang cầm xẻng "leng keng" cắm cúi đào hố.
Không, nói chính x/ác hơn, họ đang đào m/ộ, bởi tôi nhìn thấy rõ ràng trước hố đất ấy sừng sững một tấm bia m/ộ!
Và tôi k/inh h/oàng phát hiện trên người mình đang mặc một bộ đồ cô dâu đỏ chót!
"Con bé, tỉnh rồi."
Một giọng nói âm u vang lên bên tai.
Quay đầu lại, tôi thấy một ông lão chừng năm mươi tuổi, vận áo lụa bóng dáng vẻ như một lão địa chủ, đang ngồi trên ghế thái sư nhìn tôi với nụ cười âm hiểm.
Bên cạnh ông ta là một người phụ nữ trung niên ăn mặc lộng lẫy, vẫn còn nét duyên dáng. Thấy tôi tỉnh dậy, bà ta liếc mắt, kh/inh bỉ hừ nhẹ một tiếng từ mũi.
Còn ông bố c/ờ b/ạc của tôi đứng chầu chực bên cạnh lão nhà giàu kia, nịnh bợ chẳng khác gì con chó săn.
"Trương lão gia, ngài cứ yên tâm, con gái lão không những là sinh viên đại học, mà còn là gái tân, đảm bảo con trai ngài nhận về sẽ ưng ý!"
Lão Trương kia, trên ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích, tay kia xoay xoay quả óc chó bóng loáng, mỉm cười gật đầu nhè nhẹ.
Tôi giãy giụa muốn ngồi dậy, nhưng chân bị trói quá ch/ặt, vùng vẫy mãi vẫn không sao đứng lên được, tôi không kìm được mà ch/ửi bới om sòm.
"Triệu Bảo Trụ, đồ trời đá/nh, b/án cả con ruột, mày không phải người! Tao nguyền rủa mày ch*t không toàn thây, đẻ con trai không có hậu môn!"
Triệu Bảo Trụ chính là bố tôi.
Ông ta cười khẩy, trong ánh mắt toát lên vẻ đ/ộc á/c và tà/n nh/ẫn.
"Mẹ mày ch*t đã mười năm, chỉ sinh ra mày đồ vô ơn, lão tử đâu ra con trai?
"
"Ba năm trời không về thăm lão tử lấy một lần, đọc lắm sách vào có ích lợi gì! Chi bằng b/án lấy ít tiền để lão tử đá/nh bạc cho thỏa thích!"
Tôi vừa định ch/ửi lại, một gã đang đào hố bỗng hét lớn:
"Lão gia, đã đào tới qu/an t/ài của thiếu gia rồi!"
Một bà mối vận áo váy màu đỏ sẫm bước ra, phất mạnh chiếc khăn tay trong tay:
"Giờ lành đã điểm, làm đám cưới m/a!"
Tôi kinh hãi, hóa ra họ định gả tôi làm đám cưới m/a!
Hồi nhỏ, tôi từng lén nghe các cụ già kể lại, nhà nào có con chưa kịp kết hôn mà đột ngột qu/a đ/ời, người nhà sợ chúng ở dưới âm phủ cô đơn, bèn tìm một chàng trai hoặc cô gái chưa vợ chưa chồng cũng đã ch*t yểu để ch/ôn chung.
Dân gian thường gọi là "kết âm thân", hay còn gọi là "phối âm hôn".
Không ngờ tôi, Triệu Thúy Thúy, thi đậu đại học, bay ra khỏi chốn núi non hẻo lánh, rốt cuộc vẫn không thoát khỏi kiếp nạn này!
Nhưng mà đám cưới m/a vốn chỉ dành cho người đã khuất, trong khi tôi vẫn là một con người sống biết thở đây này!
Toàn thân tôi lạnh toát, nổi da gà. Tôi mới 22 tuổi, những điều tươi đẹp của cuộc đời mới chỉ vừa mới bắt đầu. Bạn trai Lý Dương còn hứa rằng đợi tốt nghiệp sẽ cố gắng ki/ếm tiền, m/ua nhà, cầu hôn tôi và cùng nhau xây dựng cuộc sống ấm no...
"Thả tôi ra! Hành vi của các người là phạm pháp! Tôi nói cho các người biết, làm đám cưới m/a là phải ngồi tù đấy! Triệu Bảo Trụ, mày b/án chính con gái ruột của mình,
nếu không biết dừng tay, tao sẽ khiến mày ngồi tù đến mục đáy ngục!"
Dù tôi hét đến khản đặc cả giọng, bọn họ vẫn làm ngơ. Khoảnh khắc nắp qu/an t/ài được mở ra, tiếng kèn soá vang lên chói tai trong đêm vắng lặng, tôi bị trùm lên đầu chiếc khăn voan đỏ.
"C/ứu tôi với! Có người ch*t này! C/ứu..."
"Rầm!"
Tiếng hét thê lương của tôi bị tấm ván qu/an t/ài dày cộp chặn đứng. Trước mắt tối sầm lại, tôi chìm vào bóng tối vô tận...
"Kẽo kẹt... kẽo kẹt..."
Lần thứ hai tỉnh dậy, bên tai văng vẳng tiếng gỗ cọ xát ken két, thân người lắc lư như đang đá/nh đu, tôi mới nhận ra mình đang ngồi trong một chiếc kiệu hoa.
Đúng lúc tôi bị lắc đến mức muốn nôn thốc nôn tháo, chiếc kiệu bỗng dừng lại.
Một bàn tay trắng bệch như tờ giấy đột ngột thò vào trong. Tôi hét lên một tiếng, co rúm người vào góc kiệu run bần bật.
Tấm rèm kiệu bỗng bị một luồng gió âm lạnh buốt hất tung lên. Một khuôn mặt đàn ông trắng bệch thò vào, đôi đồng tử nhỏ như mũi kim nhìn chằm chằm vào tôi.
"Nương tử, đã đến lúc xuống kiệu rồi..."
2. Kinh h/ồn đám cưới m/a
Nha hoàn Thanh Nhi kể rằng tôi được thiếu gia nhà nàng là Trương Sở Tuấn bế vào phòng ngủ. Khi miêu tả lại cảnh đó, trên khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Thanh Nhi, vệt má hồng lại càng thêm rực rỡ, trông vô cùng rợn người trong chốn không hề có ánh mặt trời này.
Nhân lúc Trương Sở Tuấn đang ở bên ngoài uống rư/ợu với những vị khách m/a khác,
tôi viện cớ đói bụng, bảo Thanh Nhi đi lấy chút đồ ăn.
Sau khi Thanh Nhi rời đi, tôi nhanh tay tháo bỏ toàn bộ trang sức rườm rà trên người, lặng lẽ đẩy cửa sổ rồi nhảy ra ngoài.
Khu phủ đệ này rất rộng, tôi cố tình chọn những lối đi vắng vẻ mà rảo bước. Cuối cùng cũng tìm được cửa hậu, tôi lập tức cắm đầu chạy.
Tôi hoảng lo/ạn chạy mãi không biết đường, nhưng chạy đi chạy lại vẫn không sao thoát khỏi khu rừng rậm này. Tôi thở hồng hộc, ngẩng đầu nhìn bầu trời đen ngòm, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng.