Tôi đưa tay, cẩn thận tháo nó ra khỏi cổ.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay tôi chạm vào, chiếc túi thơm nhỏ xíu may bằng vải thô ấy, như thể đã hoàn tất sứ mệnh cuối cùng, bỗng trở nên vô cùng mong manh.
Nó nằm trong lòng bàn tay tôi, lặng lẽ hóa thành một nắm tro xám trắng.
Một làn gió thổi qua, đám tro bay khỏi kẽ tay, tan biến vào không khí.
Chị chẳng để lại cho tôi thứ gì.
Không, chị đã trao cho tôi một sinh mạng.
Dùng trọn vẹn tất cả của mình, để đổi lấy một mạng sống cho tôi.
Tôi nắm ch/ặt lòng bàn tay trống rỗng, như thể vẫn còn cảm nhận được chút hơi ấm cuối cùng ấy.
Chị, tựa như một con tằm.
Chị dùng mười năm đ/au đớn để nuôi lớn h/ận th/ù.
Rồi dùng chính sinh mệnh của mình, nhả trọn sợi tơ b/áo th/ù cuối cùng.
Những sợi tơ của chị, đã gi*t sạch những kẻ đã ăn m/áu th!t chị.
Cũng vì tôi, mà dệt nên một lối thoát ra khỏi núi.
Tôi quay bước.
Không hề ngoảnh lại.
Phía sau, là ngôi m/ộ trắng ch/ôn vùi tội á/c và lòng tham.
Phía trước, là con đường núi quanh co dẫn về thế giới chưa biết.
Mặt trời đã lên trọn vẹn.
Một mình tôi, hướng về phía ánh sáng, từng bước, từng bước một, tiếp tục bước đi.