“Chủ nhân, đặt tên cho con, đặt tên cho con đi……”
Lại một lần nữa bị cùng giấc mơ ấy làm cho gi/ật mình tỉnh giấc, tôi bắt đầu nghi ngờ liệu mình có bị thứ gì không sạch sẽ bám vào hay không.
Ai ngờ đâu, con mèo chủ nhà tôi lại mở miệng nói chuyện.
Nó bảo tôi đặt tên cho chị gái của nó.
“Mẹ ơi, chị con ở âm phủ không có tên thì thành người không danh tính, không thể m/ua nhà cho chúng ta được!”
Khi tôi chầm chậm tỉnh lại trên sàn nhà, đ/ập vào mắt là một khuôn mặt mèo phóng to.
“Mẹ ơi, sao mẹ lại lăn ra ngủ thế?”
Từ sau khi nghỉ việc ở công ty cũ, tôi bắt đầu sống buông xuôi.
Để gi*t thời gian buồn chán, tôi nuôi một bé mèo Anh lông ngắn màu trắng kem. Lúc đầu nó nhỏ xíu, còn chưa bằng bàn tay tôi.
Giờ đây, nó đang ngồi chễm chệ trên ng/ực tôi với trọng lượng mười sáu cân.
“Là Nãi Đường sao?” Tôi nhìn nó đầy khó tin.
“Đúng rồi đúng rồi, mẹ ơi.” Đôi mắt tròn xoe của Nãi Đường chớp chớp.
Thấy tôi vẫn chưa tin, nó cuống cuồ/ng dụi đầu vào má tôi.
“Khụ… khụ… con… xuống đã……”
Tôi vội vàng đẩy nó xuống, thật sự sợ một ngày nào đó sẽ bị con nghịch ngợm này đ/è ch*t.
Thấy tôi đã tỉnh, Nãi Đường bảo tôi làm việc chính trước.
“Mẹ ơi, chị con bảo con nói lại với mẹ, mẹ phải nhanh chóng đặt tên cho chị ấy. Chị ấy ở âm phủ đã dành dụm cho chúng ta rất nhiều tiền, nhưng không có tên thì thành người không danh tính, không thể m/ua nhà cho chúng ta được. Nếu không, đợi hai mẹ con mình xuống âm phủ sẽ không có nhà mà ở!”
Nãi Đường dùng móng bám ch/ặt vào áo tôi, gương mặt mèo lộ vẻ nghiêm túc.
“Khoan đã, khoan đã.”
“Ai là chị của con? M/ua nhà ở âm phủ là sao? Đặt tên là sao? Con đang nói cái gì vậy?”
Tôi ngơ ngác trước những lời của Nãi Đường.
Thấy tôi đầy thắc mắc, Nãi Đường cuống cuồ/ng đi vòng vòng trên sàn.
“Làm sao đây? Làm sao đây? Mẹ không nhớ chị con rồi.”
Như thể đã hạ quyết tâm, nó bước từng bước về phía tôi, ánh mắt tràn đầy kiên định.
Nãi Đường đi đến trước mặt tôi, rồi đột ngột quay người, cong mông lên.
Bụp~
“Nãi Đường, mày dám… Ơ? Đây là đâu? Tối om à.”
Tôi lắc lắc đầu, cố gắng nhìn rõ khung cảnh xung quanh.
Bốn bề hoang vắng, những con đom đóm bay lượn trong không trung.
Không xa lắm có một cây cầu, dài vô tận.
Nhìn kỹ lại, trên cầu có một chú mèo con đang ngồi xổm.
Nó nhìn tôi, do dự một lát, rồi mới chầm chậm tiến lại gần.
“Chủ nhân!”
Trước mắt tôi là một chú mèo mướp lông không được mượt mà lắm, nhưng vẫn không giấu được dáng vẻ thanh tao, một cảm giác quen thuộc dâng trào trong lòng.
Thấy tôi im lặng không nói, đầu chú mèo mướp càng cúi thấp xuống.
Chỉ còn chút nữa là chúi mặt xuống đất, tôi mới lên tiếng.
“Con là… Mimi sao?”
Nghe thấy câu đó, đôi mắt mèo bỗng sáng rực như sao.
Mimi tiến lại gần, dùng đầu khẽ dụi vào tôi.
Mimi là chú mèo tôi nhặt ven đường lúc còn nhỏ.
Nó vừa mới sinh ra đã bị bỏ rơi.
Lúc ấy tôi vừa chuyển nhà, không có bạn chơi, chỉ có Mimi bầu bạn.
Từ nhỏ nó đã nghịch ngợm, không phá nhà thì ra ngoài đá/nh nhau.
Nhiều lần đang ngủ say, tôi bị tiếng kêu của Mimi đá/nh thức.
Ra ngoài nhìn, nó bị mấy con mèo khác vây đá/nh, mắc kẹt trên cây không xuống được.
Tôi cứ tưởng chúng tôi sẽ cứ thế bầu bạn nhau mãi.
Sau này, mẹ tôi sinh đứa thứ hai, về quê đẻ và ở cữ.
Ở quê nuôi rất nhiều chó dữ.
Một lần Mimi bị chó dữ dọa chạy mất, từ đó không về nữa.
Tôi đi tìm mãi cũng không thấy nó đâu.
Sau này chuyển nhà nhiều lần, cứ thấy con mèo mướp nào giống giống là tôi lại đến hỏi thăm.
Nhưng chưa bao giờ gặp lại con Mimi thấy tôi là lao tới ôm chầm lấy nữa.
“Mimi, sau khi rời xa con, con đã đi đâu? Sống ra sao? Con đến đây… từ khi nào vậy?”
Nhìn khung cảnh xung quanh, tôi đã biết mình đang ở đâu – bên cầu Nại Hà.
“Lúc ấy con bị chó dữ gầm một tiếng, trong đầu như có luồng điện xẹt qua, khi tỉnh lại thì quên sạch chuyện trước đó.”
“Đến âm phủ rồi, con mới nhớ lại mẹ và những ký ức xưa.”
Tôi không kìm được nữa, liền ôm chầm lấy Mimi.
Chúng tôi thực sự đã rất lâu rất lâu không gặp nhau.
Mimi dẫn tôi đến lãnh địa của nó, đ/ập vào mắt là những dãy nhà cấp bốn san sát.
Trước cửa mỗi ngôi nhà đều có một chú mèo đứng đó, ánh mắt chúng hoặc ngưỡng m/ộ, hoặc tôn kính.
“Chủ nhân, chúng đều là đàn em của con. Chủ nhân là chủ của con, thì cũng là chủ của chúng.” Mimi chỉ về phía trước, như thể đang nói: “Nhìn xem, đây là giang sơn trẫm đã gây dựng vì người.”
“Chủ nhân, cháu là Hắc Bạng Nhi, cháu chạy nhanh lắm.”
“Chủ nhân chủ nhân, cháu là Tiểu Bạch, cháu biết đ/ấm bốc.”
“Chủ nhân……”
……Không lẽ Mimi là đại tỷ giang hồ trong giới mèo sao.
Bước vào phòng của Mimi, đồ đạc bày biện rất đơn giản.
Một chiếc giường, một cái bàn, một cái ghế.
Mimi kéo tôi ngồi xuống giường, nắm lấy tay tôi, nghiêm nghị nói.
“Chủ nhân, mỗi thú cưng đến âm phủ đều có thể chọn làm việc ki/ếm tiền cho chủ nhân. Như vậy, sau khi người qu/a đ/ời, sẽ không phải lang thang không nhà không cửa cùng những người không có thú cưng, hay phải b/án mạng cho giới tư bản nữa.”
“Số tiền con và đàn em dành dụm sắp đủ m/ua một căn biệt thự nhỏ rồi, chỉ là chúng con không có tên, nên không thể m/ua nhà cho người được.”