“Học cách làm một người cha.”
Câu nói này.
Như một hòn sỏi nhỏ.
Ném vào hồ tâm trí tôi.
Làm gợn lên từng vòng sóng.
Tôi nhìn anh.
Người đàn ông đứng trên đỉnh cao của giới giải trí.
Giờ phút này trút bỏ mọi hào quang.
Giữa đôi lông mày vậy mà lại có một tia...
Sự hoang mang và bất an gần như ngây ngô.
Vì một đứa trẻ.
Anh đang cố gắng thay đổi.
Học cách cúi đầu.
“Ừ.” Tôi khẽ đáp một tiếng.
Không nói thêm gì nữa.
Xe dừng lại dưới chân tòa nhà chung cư.
Chử Tinh Diễm xuống xe trước.
Giúp tôi mở cửa xe.
Tôi bế Tiểu Mãn đang ngủ say ra khỏi xe.
“Để tôi bế lên cho.” Anh đưa tay ra.
“Không cần.” Tôi theo bản năng né tránh.
“Nó ngủ rồi.”
“Đừng làm thằng bé thức giấc.”
Tay Chử Tinh Diễm dừng lại giữa không trung.
Ánh mắt tối sầm lại.
“Được.”
Anh thu tay về.
“Lên đi.”
“Tôi nhìn theo hai người.”
Tôi ôm Tiểu Mãn.
Quay người đi về phía cửa tòa nhà.
Đi được vài bước.
Không kìm được ngoảnh đầu lại.
Anh vẫn đứng tại chỗ cũ.
Đèn đường kéo dài cái bóng của anh ra rất xa.
Cô đ/ộc lẻ loi.
Ánh mắt vẫn dõi theo chúng tôi.
Cho đến khi tôi bước vào cửa tòa nhà.
Bóng dáng anh mới biến mất khỏi tầm mắt.
Sau đêm đó.
Tần suất Chử Tinh Diễm xuất hiện trong cuộc sống của chúng tôi.
Rõ ràng đã dày đặc hơn.
Không còn là những báo cáo bằng ảnh lạnh lẽo nữa.
Mà là sự tham gia chân thực.
Có nhiệt độ.
Cuối tuần.
Anh sẽ gọi điện từ sớm.
“Chiều nay có rảnh không?”
“Đưa Tiểu Mãn đến bảo tàng khoa học.”
Hoặc là.
“Phim khủng long mới chiếu đấy.”
“Nó chắc sẽ thích.”
Lý do luôn nghe rất đường hoàng.
Vì để “thực hiện lời hứa”.
Vì để “giữ lời móc ngoéo”.
Tiểu Mãn đối với sự xuất hiện của anh.
Từ sự ngạc nhiên ban đầu.
Dần dần biến thành thói quen và sự chờ đợi.
“Mẹ ơi! Hôm nay chú có đến không ạ?”
“Chú bảo dạy con lắp mô hình tàu vũ trụ siêu khó kia!”
“Chú hứa đưa con đi ăn kem có trứng khủng long!”
Trong thế giới nhỏ bé của thằng bé.
“Chú Ultraman” chiếm giữ một vị trí ngày càng quan trọng.
Như một chỗ dựa đột nhiên xuất hiện.
Vừa mạnh mẽ lại vừa dịu dàng.
Chử Tinh Diễm cũng thay đổi rất nhiều.
Anh học cách tết những bím tóc nhỏ vẹo vọ cho Tiểu Mãn (dù cuối cùng lúc nào cũng tuột ra).
Học cách chịu đựng việc Tiểu Mãn quẹt kem lên chiếc áo sơ mi đặt may đắt tiền của mình.
Học cách kiên nhẫn nghe Tiểu Mãn kể hết một bộ phim Ultraman đá/nh quái vật dài lê thê.
Thậm chí.
Học cách dùng giọng điệu kỳ quặc.
Kể cho “Chú cá nhỏ” nghe câu chuyện Ultraman đại chiến khủng long trước khi đi ngủ.
Dù kể rất vấp váp.
Thường xuyên bị Tiểu Mãn chê.
“Chú ơi! Không phải thế! Tiga phải b/ắn tia sáng trước!”
Mỗi lần nhìn thấy cảnh này.
Bức tường kiên cố trong lòng tôi.
Đều dần dần lung lay.
Có lẽ.
Thế này... cũng không tệ?
Ít nhất.
Tiểu Mãn đã có được thứ mà thằng bé từng thiếu hụt.
Sự đồng hành và sức mạnh của người cha.
Tuy nhiên.
Dưới mặt nước bình lặng.
Luôn có những dòng chảy ngầm.
Một buổi chiều thứ Ba bình thường.
Tôi vừa họp xong một cuộc họp đề tài kéo dài lê thê.
Điện thoại rung dữ dội.
Là cô Vương ở trường mẫu giáo.
Giọng nói đầy tiếng khóc và hoảng lo/ạn.
“Mẹ Tiểu Mãn! Cô mau đến b/ệnh viện đi!”
“Tiểu Mãn bị ngã từ cầu trượt xuống!”
“Chảy nhiều m/áu quá!”
Ù...
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Tay chân lạnh toát.
“B/ệnh... b/ệnh viện nào?!”
“B/ệnh viện Nhi thành phố! Cấp c/ứu!”
Tôi lao ra khỏi cơ quan.
Chặn một chiếc taxi.
“Chú ơi! B/ệnh viện Nhi thành phố! Nhanh lên!”
Giọng nói run lên không thành tiếng.
Trên đường đi.
Những hình ảnh đ/áng s/ợ liên tục hiện lên trong đầu.
Vết thương chảy m/áu.
G/ãy xươ/ng...
Hôn mê...
Tôi bấm mạnh móng tay vào lòng bàn tay.
Ép mình phải bình tĩnh.
Nhưng nước mắt không thể kiểm soát mà rơi xuống.
“Tiểu Mãn... đừng sợ... mẹ đến đây...”
Lao vào phòng cấp c/ứu.
Nhìn thoáng qua đã thấy cô Vương đang ôm Tiểu Mãn đang khóc x/é lòng.
Trán của Tiểu Mãn.
Chỗ gần thái dương.
Vết thương hung dữ.
Da th!t lộn ra ngoài.
M/áu tươi nhuộm đỏ nửa khuôn mặt nhỏ và cổ áo của thằng bé.
Thật đ/áng s/ợ!
“Tiểu Mãn!” Tôi lao đến.
Chân mềm nhũn.
Suýt chút nữa quỳ xuống.
“Mẹ... hu hu... mẹ... đ/au...” Tiểu Mãn nhìn thấy tôi.
Khóc càng dữ dội hơn.
Cơ thể nhỏ bé run lên như lá rụng trong gió.
“Chuyện gì thế này?!” Tôi r/un r/ẩy đón lấy con.
Tim như tan nát.
“Khi chơi cầu trượt... bạn nhỏ phía sau đẩy thằng bé một cái... đầu đ/ập vào khung sắt bên cạnh...” Sắc mặt cô Vương tái nhợt.
“Xin lỗi... mẹ Tiểu Mãn... là tại tôi không trông chừng cẩn thận...”
“Bác sĩ đâu?!” Tôi không rảnh để trách móc.
Nhìn vết thương vẫn đang rỉ m/áu.
Gan ruột như đ/ứt đoạn.
“Bác sĩ đang cấp c/ứu cho một đứa trẻ khác! Bảo chúng ta chờ! Bảo rất nhanh! Nhưng mà...” Cô Vương sốt ruột dậm chân.
“Chờ?! Chảy nhiều m/áu thế này sao chờ được?!” Tôi mất kiểm soát gào lên.
“Vết thương này gần thái dương! Nhỡ đâu...”
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Nỗi sợ hãi khổng lồ nuốt chửng lấy tôi.
“Tránh ra!”
Một giọng nói lạnh lùng sốt sắng.
Như tiếng sấm n/ổ vang sau lưng.
Tôi ngoảnh đầu lại.
Chử Tinh Diễm!
Không biết anh nhận được tin tức từ đâu.
Phong trần mệt mỏi.
Sắc mặt xanh mét.
Trên trán toàn là mồ hôi.
Ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Phía sau anh đi theo một người đàn ông mặc áo blouse trắng.
Khí chất nho nhã.
“Chử...” Cô Vương rõ ràng nhận ra anh.
Sốc đến mức không nói nên lời.
Chử Tinh Diễm căn bản không nhìn cô ta.