“ đừng ồn ào nữa, ta muốn ngủ. Nếu ngươi còn dám nói nhảm, ta sẽ niệm vãng sinh chú siêu độ ngươi đấy.”
Nói xong, ta nhắm mắt lại, chẳng bao lâu sau đã phát ra tiếng thở đều đều.
Tiêu Yến đang lơ lửng giữa không trung: “……”
2.
Giấc ngủ này thật chẳng yên ổn chút nào.
Trong mơ, ta luôn cảm thấy có thứ gì đó đ/è nặng lên người, nặng trĩu khiến ta không thở nổi.
Mơ màng mở mắt ra, ta liền đối diện với một đôi mắt đỏ ngầu.
Tiêu Yến không biết đã phá vỡ bùa chú từ lúc nào, đang đ/è trên người ta, hai tay bóp ch/ặt cổ ta.
“Tỉnh rồi à? Vậy thì đi ch*t đi!”
Hắn cười dữ tợn, tay dùng sức.
Cảm giác ngạt thở ập đến, ta theo bản năng giãy giụa, nhưng phát hiện cơ thể như bị đóng băng, hoàn toàn không thể cử động.
Đây là… bóng đ/è sao?
Ta thầm ch/ửi mình bất cẩn, con lệ q/uỷ này quả nhiên có chút đạo hạnh.
Ngay khi ta sắp trợn ngược mắt, giọng nói của ngoại tổ mẫu đột nhiên vang lên trong đầu:
“Chiêu Đệ, cắn nát đầu lưỡi, phun vào hắn!”
Ta không chút do dự, cắn mạnh một cái vào đầu lưỡi.
Cơn đ/au thấu xươ/ng khiến ta tỉnh táo ngay lập tức, một ngụm tinh huyết phun thẳng vào mặt Tiêu Yến.
“A——!”
Tiêu Yến phát ra tiếng kêu thảm thiết, như thể bị tạt axit đậm đặc, trên mặt bốc lên từng đợt khói đen, thân hình lùi lại dữ dội.
Ta thừa cơ nhảy ra khỏi qu/an t/ài, tay vốc một nắm chu sa, vung thẳng về phía hắn.
“Đã cho mặt mũi mà không biết nhận à? Cô nãi nãi đây không phát uy, ngươi tưởng ta là Hello Kitty chắc!”
Chu sa rơi lên người Tiêu Yến, n/ổ ra những tia lửa lách tách.
Hắn đ/au đớn lăn lộn trên đất, h/ồn thể vốn đang ngưng thực trở nên hư ảo hơn nhiều.
Ta không cho hắn cơ hội thở dốc, vớ lấy thanh đào mộc ki/ếm ngoại tổ mẫu đưa, nhắm thẳng vào mông hắn mà nện tới tấp.
“Dám bóp cổ ta này!
Dám đ/è bóng ta này! Dám không học điều hay lẽ phải này!”
Mỗi nhát ki/ếm xuống đều đi kèm với một luồng kim quang và tiếng kêu thảm thiết của Tiêu Yến.
“Đừng đá/nh nữa! Đừng đá/nh nữa! Bản vương sai rồi!”
Đường đường là Nhiếp chính vương, lúc này lại giống như một nàng dâu nhỏ bị ứ/c hi*p, co rúm vào góc tường r/un r/ẩy.
Ta dừng tay, thở hổ/n h/ển trừng mắt nhìn hắn.
“Còn dám nữa không?”
Tiêu Yến ôm mông, lắc đầu lia lịa: “Không dám nữa, tuyệt đối không dám nữa.”
Ta hừ lạnh một tiếng, thu hồi đào mộc ki/ếm.
“Thế còn tạm được. Đi, rót cho ta chén nước.”
Tiêu Yến sững sờ, dường như chưa kịp phản ứng.
Ta trợn mắt: “Sao? Còn muốn ta đích thân làm à?”
Hắn sợ đến mức gi/ật b/ắn mình, vội vàng bay tới, vụng về cầm lấy ấm trà trên bàn.
Đáng tiếc hắn là q/uỷ, căn bản không cầm được vật thực.
Thử mấy lần đều xuyên qua, hắn nhìn ta với vẻ đầy tủi thân: “Ta… ta không cầm lên được.”
Ta đảo mắt, lấy ba nén hương từ trong bọc ra châm lửa, cắm vào lư hương.
“Hít cái này đi, sẽ chạm được vào đồ vật.”
Tiêu Yến do dự một chút, ghé sát vào hít một hơi.
Giây tiếp theo, trên mặt hắn lộ ra vẻ say mê, thân hình vốn hư ảo cũng trở nên ngưng thực hơn nhiều.
“Đây là hương gì? Lại có thể tu bổ h/ồn phách cho bản vương?”
“Hương an h/ồn do ngoại tổ mẫu tự tay chế, rẻ cho ngươi rồi đấy.”
Ta tự rót cho mình chén nước, uống một hơi cạn sạch.
“Được rồi, đã phục thì chúng ta ước pháp tam chương.”
Ta giơ ba ngón tay lên.
“Thứ nhất, từ nay về sau trong m/ộ thất này, ta là người quyết định.”
“Thứ hai, không được tùy tiện dọa người, đặc biệt là không được dọa ta.”
“Thứ ba, khi ta muốn đi ngủ, ngươi có trách nhiệm canh đêm, không được để cô h/ồn dã q/uỷ khác lẻn vào.”
Sắc mặt Tiêu Yến khó coi vô cùng, đường đường là Nhiếp chính vương, khi nào từng chịu nỗi nh/ục nh/ã này?
Nhưng hắn nhìn thanh đào mộc ki/ếm trong tay ta, cuối cùng vẫn cắn răng gật đầu.
“Bản vương… đồng ý với ngươi.”
Đúng lúc này, bên ngoài m/ộ thất đột nhiên truyền đến tiếng bước chân ồn ào.
Ngay sau đó, tảng đ/á Đoạn Long từ từ nâng lên.
Ánh nắng chói chang chiếu vào, ta theo bản năng che mắt lại.
“Vương phi nương nương, giờ lành đã đến, nên lên đường thôi.”
Một giọng nói the thé vang lên.
Ta nheo mắt, nhìn thấy mấy kẻ mặc trang phục thái giám đang đứng trước cửa,
tay bưng khay, bên trên đặt dải lụa trắng, rư/ợu đ/ộc và d/ao găm.
Đây là muốn ban ch*t cho ta sao?
Ta còn chưa kịp lên tiếng, Tiêu Yến phía sau đột nhiên lao ra.
“Dám đụng đến Vương phi của bản vương, muốn ch*t à!”
3.
Tiêu Yến tuy bị ta đá/nh cho phục tùng, nhưng đối với người ngoài, hắn chính là lệ q/uỷ thực thụ.
Chỉ thấy một cơn gió âm u thổi qua, khay trên tay mấy tên thái giám lập tức bị hất văng xuống đất.
“Ái chà! Thứ gì thế này?”
Thái giám già cầm đầu gi/ật nảy mình, dáo dác nhìn quanh.
Tiêu Yến hiện thân, tóc tai rũ rượi, thất khiếu chảy m/áu, nhe răng cười với lão thái giám.
“Lý công công, đã lâu không gặp nhỉ.”
“Q/uỷ… q/uỷ kìa!”
Lý công công hét lên một tiếng, trợn ngược mắt, ngất xỉu tại chỗ.
Mấy tên thái giám nhỏ còn lại càng sợ đến mức tè ra quần, bò lăn bò càng chạy ra ngoài.
“Vương gia hiển linh rồi! Vương gia ch*t mà sống lại rồi!”
Ta đứng trước cửa m/ộ thất, nhìn cảnh tượng này, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Làm tốt lắm.”
Ta vỗ vỗ vai Tiêu Yến, không tiếc lời khen ngợi.