「Tỷ tỷ, tỷ nhìn ta như vậy làm gì?

Chẳng lẽ… vẫn còn oán trách muội?"

Ta nhếch mép, lộ ra một biểu cảm chẳng thể gọi là cười.

「Không dám.」

Ta bước tới một bước, nhìn thẳng vào mắt nàng ta.

「Chỉ là muốn xem, một con chim sẻ chiếm tổ chim thước, làm sao có mặt mũi mà diễu võ dương oai trước mặt phượng hoàng.」

Sắc mặt Hứa Minh Nguyệt lập tức thay đổi.

Nụ cười trên mặt Hứa Minh Nguyệt cứng đờ.

Đám nha hoàn, mụ bà phía sau nàng ta cũng sững sờ, không thể tin nổi mà nhìn ta.

Trong ấn tượng của bọn họ, Ôn Tri D/ao chỉ là một kẻ nhu nhược vô năng, một quả hồng mềm mặc cho người ta nắn bóp.

Từ bao giờ, nàng ta lại dám nói chuyện với Hứa Minh Nguyệt như vậy?

「Tỷ tỷ, tỷ… tỷ nói gì cơ?」

Giọng Hứa Minh Nguyệt có chút r/un r/ẩy, không biết là vì gi/ận hay vì kinh hãi.

「Ta nói,」 ta bước tới thêm một bước, âm khí lạnh lẽo trên người khiến nàng ta vô thức lùi lại.

「Ngươi là thứ gì, mà xứng gọi ta là tỷ tỷ?」

「Ngươi chiếm thân phận của ta mười sáu năm, ăn của ta, mặc của ta, dùng của ta, nay ta trở về, ngươi không biết hối cải, ngược lại còn được đằng chân lân đằng đầu.」

「Hứa Minh Nguyệt, là ai cho ngươi cái gan đó?」

Giọng ta không lớn,

Nhưng từng chữ rõ ràng, tựa như hạt băng rơi trên đĩa ngọc.

Hứa Minh Nguyệt bị ta ép đến mức lùi lại liên tục, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Nàng ta làm sao cũng không nghĩ thông, một kẻ bị đá/nh đến nửa sống nửa ch*t trong nhà củi, sao chỉ sau một đêm, lại như biến thành người khác.

Ánh mắt đó, khí thế đó, khiến nàng ta cảm thấy một nỗi sợ hãi chưa từng có.

「Ta… ta không biết ngươi đang nói gì!」

Nàng ta cố trấn tĩnh, vịn tay nha hoàn, nâng cao âm lượng.

「Ôn Tri D/ao, ngươi đừng không biết điều! Cha mẹ thấy ngươi đáng thương mới đón ngươi về phủ, ngươi chẳng những không biết ơn, còn khắp nơi đối đầu với ta! Nay lại còn nói năng xằng bậy, ta thấy ngươi thực sự đi/ên rồi!」

「Người đâu!」 nàng ta chỉ vào ta, quát lớn, 「trói con đi/ên này lại cho ta, tống về nhà củi!」

Đám mụ bà phía sau nàng ta lập tức vây lại.

Ta cười lạnh một tiếng.

「Ta xem ai dám.」

Ta chỉ thản nhiên liếc nhìn bọn họ một cái, đám mụ bà đó như bị trúng thuật định thân, lập tức cứng đờ tại chỗ, không dám bước thêm một bước.

Đùa sao.

Q/uỷ khí trăm năm của ta, há lại là thứ mà những kẻ phàm phu tục tử này có thể chống đỡ.

Hứa Minh Nguyệt tức đến run người.

「Phản rồi!

Thực sự là đảo lộn trời đất rồi! Ôn Tri D/ao, đừng tưởng ta không trị được ngươi!」

Ta nhìn bộ dạng tức đến đi/ên tiết của nàng ta, bỗng cảm thấy có chút vô vị.

Đây chính là người mà Ôn Tri D/ao trước khi ch*t vẫn muốn bảo vệ sao?

Một kẻ bị nuông chiều đến hỏng, ng/u xuẩn lại á/c đ/ộc.

Ánh mắt ta rơi trên người nàng ta, cẩn thận đá/nh giá.

Không nhìn thì thôi, nhìn kỹ lại, ta phát hiện ra một thứ thú vị.

Dưới q/uỷ nhãn của ta, ta có thể nhìn thấy rõ ràng, nơi giữa mày Hứa Minh Nguyệt, đang quấn lấy một làn hắc khí cực nhạt.

Đó không phải oán khí, cũng chẳng phải tử khí.

Mà là một thứ… âm tà hơn, bá đạo hơn.

Làn hắc khí này đang cực kỳ chậm rãi ăn mòn thần h/ồn và khí vận của nàng ta.

Tuy hiện tại còn rất yếu ớt, nhưng chỉ cần thời gian, tất sẽ lấy mạng nàng ta.

Hơn nữa, sau khi ch*t h/ồn phách không còn, vĩnh viễn không được siêu sinh.

Ta bỗng hiểu ra.

Thì ra, đây mới là ** chân chính mà Ôn Tri D/ao cầu ta "c/ứu nàng ấy".

Không phải c/ứu vinh hoa phú quý của nàng ta, mà là c/ứu mạng nàng ta.

Thú vị.

Chuyện trở nên thú vị rồi đây.

Một màn tranh đấu trong Hầu phủ đơn giản, giờ lại pha trộn thêm vài thứ mà ta quen thuộc.

Vậy thì dễ làm hơn nhiều.

Ta thu lại khí thế, nhìn Hứa Minh Nguyệt đang kinh nghi bất định, bỗng lên tiếng.

「Dạo gần đây, có phải đêm nào ngươi cũng gặp á/c mộng, khó lòng chợp mắt?」

Hứa Minh Nguyệt toàn thân chấn động, buột miệng thốt lên.

「Sao ngươi biết?!」

Lời vừa ra khỏi miệng, nàng ta liền hối h/ận, vội vàng bịt miệng lại.

Ta cười.

「Ta còn biết, ngươi thường xuyên thấy lồng ngựk bức bối, tứ chi lạnh lẽo, đúng không?」

Hứa Minh Nguyệt trợn tròn mắt, trong ánh mắt tràn đầy kinh hãi.

Những triệu chứng này, ngay cả nha hoàn thân cận cũng không biết, sao nàng ta lại biết được?

「Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?」

Ánh mắt nàng ta nhìn ta, cuối cùng từ kh/inh miệt, biến thành nỗi sợ hãi tột cùng.

Ta không trả lời nàng ta.

Ta vòng qua nàng ta, đi đến cổng viện, đẩy cánh cửa viện cũ kỹ kia ra.

「Muốn sống thì an phận chút.」

Ta buông lại câu này, bước vào trong sân, rồi "bình" một tiếng, đóng ch/ặt cửa lại.

Để lại Hứa Minh Nguyệt cùng đám hạ nhân đứng ngoài nhìn nhau trân trối, hồi lâu vẫn chưa hoàn h/ồn.

Ta dựa lưng vào cửa, nghe tiếng bước chân hoảng lo/ạn dần xa bên ngoài,

Khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

Ôn Tri D/ao à Ôn Tri D/ao.

Muội muội này của ngươi, trên người quả là quấn lấy một rắc rối lớn.

Nhưng thế cũng tốt.

So với việc chơi trò tranh đấu với đám ng/u xuẩn, thì bắt q/uỷ trừ tà vẫn hợp khẩu vị của ta hơn.

Dù sao, đó mới là nghề cũ của ta.

Ta đóng cửa, ngăn cách mọi ánh nhìn bên ngoài.

Cái gọi là "Thanh Thu Viện" này, là nơi hẻo lánh và tồi tàn nhất trong cả Hầu phủ.

Tường viện đổ nát nửa phần, cỏ dại mọc đầy, đồ đạc trong phòng lại càng đơn sơ đến cùng cực.

Một chiếc giường gỗ chực chờ sụp đổ, một cái bàn khuyết chân, và một chiếc rương phủ đầy bụi bặm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 8
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7