Ta không với tới được...
“Quen thuộc không? Đã b/án mình cho trẫm rồi, nàng còn dám chạy? Nuôi nàng bấy lâu nay thành ra công cốc à? Dùng xích khóa nàng lại, đã là nhẹ nhàng lắm rồi đấy!”
“Nào có ai thấy Hoàng hậu nào là m/ua về không? Một đồng tiền cũng b/án à?”
“Nàng đừng quản trẫm bỏ ra bao nhiêu tiền, dù sao cũng là m/ua rồi.”
Chàng cất khế ước b/án thân đi, rồi trực tiếp đ/è lên ng/ười ta.
“Đã không muốn ngủ ngoan, vậy thì đừng ngủ nữa!”
Ta nói ta muốn ngủ, ngài tin không?
Chàng hạ chỉ, lấy lý do thân thể ta không khỏe để miễn việc thỉnh an sớm tối của hậu phi.
Bảo rằng Kính Phi sẽ tạm thời thay ta quản lý lục cung cho đến khi ta khỏe lại và tự nguyện tiếp quản.
Ta nói nếu chàng thực sự thích Kính Phi, ta có thể làm một bức bình phong, cứ để nàng ta quản lý lục cung là được!
“Chẳng nói đến thích hay không thích, nhưng nàng ta là người đáng tin, dùng được. Nếu nàng thích quản lý mấy việc đó, bất cứ lúc nào cũng có thể thử tiếp nhận, nếu không muốn, ném cho nàng ta là được, cũng là người đáng tin cậy.”
Chàng nói vì ta chưa từng quản lý việc gì, sợ ta không ứng phó nổi nên mới để nàng ta giúp.
Nhưng ta dù sao vẫn là Hoàng hậu, là chủ nhân lục cung, là chủ tử của Kính Phi.
Chàng còn bảo ta nếu có việc gì cứ trực tiếp nói, trực tiếp phân phó.
Đừng đi tranh giành gh/en t/uông với lũ nô tỳ, hạ thấp thân phận.
Ta tranh giành gh/en t/uông với ai chứ? Lý Thừa Trạch, ta từ đầu đến cuối chưa từng thích ngài, hiểu chưa?
Vận mệnh của ta có khi nào nằm trong tay mình đâu? Thứ ta muốn từ đầu đến cuối là tự do!
Ngài chỉ biết hết lần này đến lần khác nh/ốt ta trong những bức tường sâu.
Ta chắc là Hoàng hậu đầu tiên trong lịch sử b/án mình làm nô tỳ rồi nhỉ? Lại còn đeo theo xích sắt nữa chứ.
Ta vẫn luôn không hiểu, tên này là bị làm sao?
Thích ta?
Ta không tin!
Phải nói rằng, chàng là một vị hoàng đế tốt.
Thực ra tiên Hoàng thượng cũng không phải hôn quân, chỉ là thua cuộc mà thôi.
Tháng thứ ba sau khi chàng đăng cơ, em gái ruột của Lê Vương tiến cung, được sắc phong làm phi.
Tháng thứ sáu, triều thần lấy lý do con cái của Hoàng thượng ít ỏi để yêu cầu chàng chọn tú nữ,
chàng đồng ý.
Ta vẫn luôn không tiếp quản công việc hậu cung, nên việc chọn tú nữ đều do Kính Phi lo liệu.
Thực ra chàng rất ít khi đến hậu cung, đêm nào cũng gần như ở chỗ ta, chỉ thỉnh thoảng mới đến chỗ Kính Phi, cũng không ở lại qua đêm.
Nói thật, ta rất muốn chàng chuyển ra ngoài ở, đến chỗ các phi tần khác nhiều hơn.
Chàng đến chỗ ta, ta còn phải cẩn thận hầu hạ, ta thấy phiền.
Hơn nữa chàng giờ như biến thành người khác, ta thật sự không quen, lúc nào cũng sợ chọc gi/ận chàng.
Kính Phi xử lý công việc rất thỏa đáng, việc lớn việc nhỏ đều ghi chép lại rồi dâng lên cho ta.
Ta thật sự không biết, một người có thể có bao nhiêu bộ mặt?
Đâu mới là thật?
Kính Phi như vậy, Hoàng thượng cũng như vậy!
Mỹ nhân cứ thế lần lượt được sắc phong, hậu cung này lại trở nên náo nhiệt.
Ai nấy đều dốc hết sức lực để lấy lòng chàng, nói thật, cũng khá thú vị.
Đoan nhi được lập làm Thái tử, thiên hạ đều truyền tai nhau rằng Hoàng thượng và Hoàng hậu ân ái mặn nồng, tình cảm hòa thuận.
Ta còn chẳng biết họ nhìn ra kiểu gì nữa?
Hoàng hậu tình cảm hòa thuận mà bị xích sắt khóa chân à?
Có lần không biết chàng lên cơn gì, lại gắn thêm bao nhiêu cái chuông nhỏ lên xích sắt.
Thế là xong, người ta đi đứng thì tiếng ngọc bội kêu leng keng, còn ta thì tiếng xích sắt kêu leng keng,
Chuông kêu leng keng!
Mỹ nhân ngày càng nhiều, tên này vẫn chứng nào tật nấy.
Sau khi triệu mỹ nhân hầu tẩm, căn bản không giữ ai ở lại qua đêm.
Đáng gi/ận hơn là, sau khi chàng tìm mỹ nhân hầu tẩm xong, không thể không đến chỗ ta sao?
Thực ra ta... rất để ý!
Ngài có thể không đến, nhưng sau khi sủng hạnh người khác rồi lại còn đến chỗ ta, ta vẫn thấy buồn nôn lắm.
Ta rất thích Vọng Giang Lâu, đó là tòa lầu cao nhất trong cung.
Đứng ở đó có thể nhìn thấy rất xa.
Có thể nhìn thấy bên ngoài tường cung...
Gió đêm rất lạnh, khóa ch/ặt cửa cung, cũng khóa ch/ặt cả ta.
Tin vui của các mỹ nhân truyền đi rất nhanh.
Lương phi mới đến đã có th/ai, ta tưởng Hoàng thượng chắc sẽ vui lắm.
Nhưng, chàng chỉ cười lạnh một tiếng!
?
Nhưng ta không có hứng thú với mấy chuyện này, ta thích nhìn dáng vẻ họ dốc hết sức lực để lấy lòng Lý Thừa Trạch hơn!
Rồi lại vênh váo tự đắc như thể vừa đạt được lợi ích to lớn nào đó.
Những phi tử được sủng hạnh hôm sau phải đến thỉnh an ta.
Chuyện này là tổ chế, cung quy vốn dĩ luôn như vậy.
Vậy thì ta lại tò mò, từ xưa đến nay, Hoàng hậu nhìn thấy người vợ nhỏ mà chồng mình vừa ngủ cùng hôm qua đến thông báo cho mình, là cảm giác gì nhỉ?
Lại còn phải an ủi một câu: “Muội muội hầu hạ Hoàng thượng vất vả rồi, không cần đa lễ!”
Ai vất vả? Vất vả vì các tiểu thiếp đã ngủ với phu quân nhà mình à?
Muội muội vừa được phu quân ta ngủ xong, vất vả rồi? Nghỉ ngơi cho tốt, cố gắng để phu quân ta ngủ với muội nhiều lần hơn nhé?
Ta không nhịn được cười thành tiếng, cô cô lườm ta một cái ch/áy mặt, ta lập tức nín bặt!
Ta từ chỗ không thích họ đến thỉnh an, đến giờ lại chẳng nỡ để họ đi.
Đây có lẽ là nguồn vui duy nhất của ta rồi.
Chỉ là Hoàng thượng ngày nào cũng bận rộn, nếu không thì lúc chàng ở đây mới là vui nhất.
Đấy, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.
“Thần thiếp bái kiến Hoàng thượng!”
“Đều đứng lên đi!”
Lúc này, nhìn những mỹ nhân này, tức thì tinh thần tỉnh táo hẳn, ánh mắt đưa tình như sóng, cười như nước mùa xuân, dáng vẻ hớn hở kia, quả thực thú vị.
Đáng tiếc, Hoàng thượng hôm nay không có hứng thú.
Chưa đợi mọi người bắt đầu biểu diễn, chàng đã đuổi hết hậu phi đi.
Nhưng chàng lại giữ Kính Phi ở lại.