Vào một đêm mưa cuối thu, Nghiêm Tranh đưa tôi tham dự một buổi đấu giá tư nhân bí mật được tổ chức tại một trang viên trên sườn núi ngoại ô. Những người có mặt ở đây đều là những nhà sưu tập hàng đầu, giàu sang hoặc quyền quý. Nội thất bên trong trang viên vô cùng xa hoa, vàng son lộng lẫy, nhưng trong không khí lại lan tỏa một mùi tiền bạc mục nát đến ngạt thở. Tôi mặc chiếc váy dài bằng nhung đen mà Nghiêm Tranh đặc biệt chuẩn bị cho mình, hơi lúng túng đi theo phía sau anh.

“Đừng căng thẳng, chỉ nhìn không nói.” Nghiêm Tranh nghiêng đầu dặn dò một câu, rồi đưa cho tôi một ly nước ấm. Buổi đấu giá đi đến nửa sau, vật phẩm áp trục được hai nhân viên an ninh cẩn thận đẩy lên sân khấu. Đó là hai cánh bình phong gỗ tử đàn chạm khắc cao lớn. Ánh đèn chiếu vào, vân gỗ tử đàn sâu thẳm tựa như mây trôi nước chảy, bức tranh “Bách điểu triều phượng” được chạm khắc sống động như thật, từng chiếc lông vũ đều hiện rõ mồn một.

“Ngự chế thời Càn Long triều Thanh, một cặp bình phong gỗ tử đàn Bách điểu triều phượng.” Giọng người đấu giá mang theo sự phấn khích không thể che giấu, “Giá khởi điểm, 20 triệu.”

Cả hội trường xôn xao, sau đó là những tiếng xì xào bàn tán. Những món đồ trọng khí thế này, vài năm mới thấy được một lần. Tôi nhìn hai cánh bình phong đó, trong đầu lại như bị ai đó nhét một chiếc c/ưa rỉ sét vào.

“C/ứu mạng… c/ứu mạng với… đ/au quá…” Đó là hai tiếng kêu c/ứu cực kỳ yếu ớt, thê lương và đ/ứt quãng. Tôi cố chịu đựng cơn đ/au đầu đột ngột, tập trung tinh thần để phân biệt nguồn gốc của những âm thanh đó.

“Ta không chống đỡ nổi nữa rồi… bụng ta bị khoét rỗng… có lũ sâu bọ đang cắn ta… ngứa quá… đ/au quá…” Đó là tiếng phát ra từ cánh bình phong bên trái.

“Em gái, em hãy kiên trì lên… anh cũng sắp không xong rồi… đám thú hai chân đó đã đổ nước sắt và keo dán vào trong xươ/ng cốt của chúng ta… lõi của chúng ta đã mục nát hết rồi…” Cánh bình phong bên phải cũng phát ra tiếng kêu tuyệt vọng.

Tôi toát mồ hôi lạnh ngay lập tức. Đây đúng là gỗ tử đàn cổ, kỹ thuật chạm khắc cũng là thật. Nhưng hai cánh bình phong này trong suốt dòng thời gian đằng đẵng đã sớm bị mối mọt đục rỗng bên trong! Để duy trì vẻ ngoài hoàn hảo, người b/án hàng đã đổ nước sắt và keo công nghiệp vào những lỗ hổng của gỗ mục để chống đỡ cấu trúc, bên ngoài thì đá/nh bóng và sơn lại. Thứ này bây giờ chẳng khác nào một quả bom vỏ rỗng, chạm vào là vỡ!

Giá đấu bên dưới đã vào giai đoạn nóng bỏng. “30 triệu!” Một ông chủ mỏ than bụng phệ giơ bảng. “35 triệu!” Một tiểu thư nhà giàu ăn mặc diễm lệ bên cạnh không hề kém cạnh.

Nghiêm Tranh vẫn không hề động tĩnh. Những ngón tay thon dài của anh gõ nhẹ trên đầu gối, ánh mắt dán ch/ặt vào hai cánh bình phong trên sân khấu, dường như đang đá/nh giá giá trị cuối cùng của nó. “40 triệu!” Nghiêm Tranh cuối cùng cũng giơ bảng số lên.

Cả hội trường im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía huyền thoại trẻ tuổi của giới cổ vật này. Cô tiểu thư nhà giàu nhìn Nghiêm Tranh một cái, dường như bị khí thế của anh trấn áp, nghiến răng không theo nữa. “40 triệu lần thứ nhất! 40 triệu lần thứ hai!” Giọng người đấu giá run lên vì phấn khích, giơ cao búa đấu giá.

Khóe miệng Nghiêm Tranh hơi nhếch lên một đường cong chắc chắn. Nếu lấy được cặp bình phong này, b/án lại vận hành một chút, lợi nhuận ít nhất cũng phải trên chục triệu. Đúng khoảnh khắc chiếc búa sắp rơi xuống, tôi đột ngột vươn tay, nắm ch/ặt lấy bàn tay đang đặt trên đầu gối của Nghiêm Tranh. Tôi dùng lực rất lớn, móng tay gần như lún vào da th!t trên mu bàn tay anh. Nghiêm Tranh quay đầu nhìn tôi, lông mày nhíu ch/ặt, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ cảnh báo.

Tôi mặt mày tái nhợt, trán đầy mồ hôi lạnh, lắc đầu đi/ên cuồ/ng với anh. “Không được m/ua.” Tôi hạ thấp giọng, giọng nói r/un r/ẩy vì sợ hãi và đ/au đầu, “Bên trong… là rỗng. Toàn là sâu bọ và keo dán. Chạm vào là vỡ tan.”

Đồng tử Nghiêm Tranh co rút mạnh. Anh nhìn gương mặt không chút huyết sắc của tôi, cảm nhận những giọt mồ hôi lạnh giá trong lòng bàn tay tôi. Không khí như ngưng đọng lại một giây.

“40 triệu…” Chiếc búa của người đấu giá vung mạnh xuống.

“Xin lỗi, tôi từ bỏ.” Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng, không chút gợn sóng của Nghiêm Tranh vang vọng khắp đại sảnh đấu giá ngay trước một giây khi chiếc búa rơi xuống. Cả hội trường im lặng như tờ. Mọi người đều nhìn Nghiêm Tranh như nhìn một kẻ đi/ên. Trong buổi đấu giá tư nhân hàng đầu, sau khi giơ bảng rồi lại công khai từ bỏ là hành vi phá vỡ quy tắc và đắc tội người khác cực kỳ nghiêm trọng. Nhưng Nghiêm Tranh chỉ bình thản tựa lưng vào ghế, nắm ch/ặt tay tôi vào lòng bàn tay, lực nắm mạnh đến kinh ngạc, nhưng không liếc nhìn tôi lấy một cái.

Người đấu giá lúng túng cầm búa, cuối cùng chỉ đành tuyên bố vật phẩm này đấu giá thất bại. Trên xe trở về, bầu không khí ngột ngạt đến mức không thở nổi. Nghiêm Tranh tự mình lái xe, mưa bên ngoài cửa sổ đ/ập dữ dội vào kính chắn gió. “Tốt nhất cô nên cho tôi một lời giải thích hợp lý.” Giọng anh còn lạnh hơn đêm mưa bên ngoài cửa sổ.

Tôi co mình trên ghế phụ, cơn đ/au đầu dù đã giảm bớt nhưng tiếng kêu thảm thiết tuyệt vọng của hai cánh bình phong vẫn không ngừng vang vọng trong tâm trí. “Tôi… tôi ‘nhìn’ thấy.” Tôi nghiến răng, tiếp tục dùng lý thuyết huyền học của mình để nói dối, “Trường khí của hai cánh bình phong đó… rất suy tàn, giống như một cái vỏ rỗng. Bên trong toàn là những lỗ hổng bị mối mọt đục khoét, để không bị đổ, có người đã đổ rất nhiều kim loại nặng và keo dán vào trong.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng giả danh đi công tác để cùng nhân tình sinh con, một bài đăng trên mạng xã hội khiến anh ta phá sản

Chương 25
Giới thiệu: Tô Niệm kết hôn ba năm, sống một cuộc đời bình lặng như bao người. Mãi đến khi chồng cô đi công tác và đăng một dòng trạng thái lên mạng xã hội: "Tám cân hai lạng, con trai", cô mới bàng hoàng nhận ra mình đã bị phản bội. Từ việc kiểm tra sổ sách, thu thập bằng chứng cho đến khởi kiện, cô bình tĩnh sắp đặt mọi thứ. Thế nhưng, không ai biết rằng, thực chất cô chính là con gái độc nhất của người sáng lập tập đoàn trăm tỷ, với số cổ phần đứng tên mình lên đến ba tỷ. Ly hôn, phản công, tiếp quản doanh nghiệp gia tộc, đánh bại các đợt tấn công của giới tư bản — đây là câu chuyện về một người phụ nữ đứng dậy từ nỗi đau, dùng năng lực của chính mình để xây dựng lại cuộc đời.
Báo thù
0