Còn về phần Thẩm Triệt và Thẩm D/ao, sau này tôi được nghe Lâm Tịnh kể về kết cục của chúng.
Tổ chức khổng lồ đứng sau lưng Thẩm Triệt đã bị nhổ tận gốc dưới sự phối hợp tấn công giữa làng chúng tôi và các lực lượng chính nghĩa.
Thẩm Triệt với tư cách là đầu sỏ quan trọng, đã bị kết án tù chung thân.
Còn Thẩm D/ao, do mất đi nguồn cung cấp "trái tim" đặc biệt như chúng tôi, lại bỏ lỡ thời điểm điều trị tốt nhất, cuối cùng vẫn không thoát khỏi sự phán xét của định mệnh.
Nghe nói, sau khi biết tin này trong tù, Thẩm Triệt đã bạc trắng cả mái đầu chỉ sau một đêm.
Hắn tốn bao tâm cơ, bất chấp th/ủ đo/ạn, cuối cùng vẫn là công dã tràng.
Tất cả những điều này, đều không còn liên quan đến tôi nữa.
Tôi và A Mộc đã tổ chức một hôn lễ giản dị trong làng.
Không có lễ phục lộng lẫy, không có nhẫn kim cương đắt tiền, chỉ có những lời chúc chân thành nhất từ dân làng.
Ngày cưới, A Mộc tự tay đeo cho tôi chiếc nhẫn mà hắn đẽo gọt từ tre, trên đó khắc tên của hai chúng tôi.
Dưới ánh mặt trời, tôi nhìn vào đôi mắt trong veo của hắn, nơi tràn ngập hình bóng của tôi.
Tôi đặt tay lên ng/ực hắn, cảm nhận trái tim đang đ/ập vì tôi.
Lần này, tôi không còn là vì cư/ớp đoạt nữa.
Mà là vì để chở che.
(Hoàn)