Khách đi rồi, nhưng tiền dư và danh thiếp chất đầy cả căn nhà.
Chỉ là không hiểu sao, số tiền đặt cọc tôi từng giấu trong tủ quần áo bỗng nhiên không cánh mà bay.
Nhưng tôi chỉ bực dọc trong chốc lát.
Mất năm triệu, nhưng lại thu về năm trăm triệu.
Chỉ là, tôi lo nhà sẽ bị tr/ộm viếng thăm lần nữa, không dám gửi hết tiền vào ngân hàng.
Sợ bị truy vết sẽ rắc rối, cũng sợ bị người ta rút sạch không còn một xu.
Thế là, vào những đêm khuya thanh vắng, tôi lén đào hầm.
Bận rộn suốt nửa tháng, tôi tìm tận ba mảnh đất để đào ba cái hầm, rồi niêm phong tiền bạc cất giấu trong đó.
Sau đó, ngày nào tôi cũng dẫn vợ đi khắp những nơi sang trọng, danh lam thắng cảnh.
Ăn chơi hưởng lạc.
Ba tháng sau, vợ tôi có th/ai.
Lại vài tháng nữa trôi qua, tôi nhờ người xem trước, là con trai.
Tôi mừng phát đi/ên.
đ/ốt pháo hoa suốt cả đêm trước cửa nhà.
Uống Long Canh, ăn long đảm, con trai tôi tương lai chắc chắn sẽ có tướng làm quan làm tướng.
Thế nhưng, sau khi mang th/ai, vợ tôi như biến thành một người khác.
Cô ấy trở nên b/ạo l/ực, sức lực cũng lớn hơn, hở ra là đá/nh tôi bầm dập khắp người.
Tôi gi/ận mà không dám nói, nói mà không dám đá/nh trả, vì còn phải giữ đứa con quý tử trong bụng cô ấy.
Không chỉ vậy, mụ đàn bà thối tha ấy còn có d/ục v/ọng quá mạnh, thậm chí ra ngoài ngoại tình.
Tôi bắt gian tại giường, cô ấy lại cười lạnh bảo tôi năm xưa chẳng phải cũng ngoại tình không ít sao?
Lần này, tôi lại trở thành trò cười.
Mặc dù mọi người biết tôi đã giàu sang phát đạt, không dám nói thẳng vào mặt, nhưng sau lưng thì chẳng thiếu những lời đàm tiếu.
Tôi nhịn.
Nhịn đến khi đứa trẻ chào đời.
Rồi tôi sẽ tính sổ với cô ta.
Nhưng, ngày vợ tôi lâm bồn, chuyện đã xảy ra.
Khó sinh, lại còn băng huyết.
Bác sĩ hỏi tôi giữ mẹ hay giữ con.
Tôi nhìn người vợ yếu ớt nằm trong phòng phẫu thuật, cô ấy đang trừng mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi không chút do dự, nói thẳng với bác sĩ.
“Giữ con.”
Tôi tưởng vợ sẽ oán trách mình, không ngờ cô ấy lại cười.
Trong nụ cười mang theo sự giải thoát, cùng vẻ quái dị khó tả.
Vợ tôi đi ngay tại chỗ.
Nhưng khi đứa trẻ được sinh ra, các bác sĩ đều gào thét bỏ chạy tán lo/ạn.
Tôi chỉ nhìn một cái, đã suýt chút nữa phát đi/ên.
Thứ vợ tôi sinh ra, lại là một quả trứng.
Tôi nhận ra đó là trứng rắn.
Trước kia để gom đủ trăm loại rắn cho Long Long, tôi chẳng ít lần đi tr/ộm trứng rắn và bắt rắn.
Một nỗi sợ hãi bao trùm lấy tôi trong tích tắc.
Tôi vứt quả trứng rắn, chạy thục mạng về nhà như một kẻ đi/ên, miệng không ngừng lẩm bẩm “báo ứng”.
Vừa về đến nhà, lại thấy trước cửa đỗ mấy chiếc xe.
Trong nhà có một nhóm người đang đợi tôi.
Tôi nhận ra một trong số đó, là người giàu nhất thành phố, một doanh nhân thành đạt.
Sự xuất hiện đột ngột của họ khiến tôi lo lắng bất an.
Tôi gượng cười đón tiếp, đổi lại là đò/n roj từ mấy gã vệ sĩ mặc đồ đen.
Người giàu nhất thành phố vén áo lên, trên người hắn mọc đầy những đốm rắn, cùng vài cái vảy lởm chởm. Một cái vảy còn bị người ta cạy mất, da th!t vẫn còn rướm m/áu.
“Mẹ kiếp, Long Canh của mày có giả không hả? Tao tốn bao nhiêu tiền, tác dụng chính thì chưa thấy đâu, tác dụng phụ lại mạnh thế này? Làm vợ tao chê tao bẩn, thời gian thì ngắn lại, gi/ận dỗi bỏ về nhà mẹ đẻ, bố vợ tao suýt chút nữa thu hồi công ty của tao rồi.”
“Đồ khốn l/ừa đ/ảo, đá/nh g/ãy hai chân nó cho tao, lấy lại chút lãi trước đã. Trong vòng một tháng, nếu không cải thiện được cho tao, tao sẽ khiến mày biến mất khỏi nhân gian!”
Mặc cho tôi giải thích và nài nỉ thế nào, đối phương vẫn không nghe.
Cứ thế, đôi chân tôi bị đá/nh g/ãy ngay tại chỗ.
Nhìn họ nghênh ngang bỏ đi, tôi nằm bò ra như con chó ch*t.
Tại sao chứ?
Rõ ràng trước đây họ còn khúm núm nịnh bợ tôi, sao giờ lại lật mặt nhanh như vậy, tà/n nh/ẫn với tôi đến thế!
Khoảnh khắc này, tôi bỗng nhớ về cuộc sống trước kia.
Tuy nghèo khó, nhưng gia đình vẫn còn đầm ấm.
Vợ chịu khó, Tiểu Tiểu và Long Long cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Đáng tiếc, mọi thứ chẳng thể quay đầu.
May là, tôi vẫn còn tiền, vinh hoa phú quý ngút trời.
Tôi không biết Long Canh đã xảy ra vấn đề gì, nhưng chốn này không thể ở lâu.
Để tránh bị thanh trừng, tôi định ôm tiền ra nước ngoài.
Nhưng khi tôi lết đôi chân g/ãy, chịu đựng nỗi đ/au thấu xươ/ng, bò đến cái hầm tôi bí mật đào.
Lại phát hiện bên trong trống rỗng.
Tiền bạc biến mất.
Chỉ còn một đám rắn con đang quấn lấy nhau.
Cả ba cái hầm đều như vậy!
Làm sao có thể chứ??
Khoảnh khắc này, tôi không còn giữ nổi bình tĩnh nữa, dập đầu xuống đất, khóc lóc thảm thiết.
Vợ mất rồi.
Con gái mất rồi.
Tiền mất rồi.
Con trai mất rồi.
Chân cũng mất rồi.
Tôi chẳng còn gì cả.
Trong lúc tuyệt vọng cùng cực, tôi chậm rãi bò về phía từ đường, muốn c/ầu x/in tổ tiên phù hộ, dọc đường kéo lê một vệt m/áu dài.
Nhưng dân làng đi ngang qua, không một ai đưa tay giúp đỡ, thậm chí có kẻ còn vô tình dẫm lên người tôi.
Nắng thu như lửa, tôi cảm thấy đầu óc ngày càng choáng váng, cơ thể dần cạn kiệt sức lực, có thể ch*t khát bất cứ lúc nào.
Chỉ còn cách từ đường chín mét, nhưng đối với tôi lúc này, đó là khoảng cách xa vời vợi.
Đột nhiên, một bóng người dừng lại trước mặt tôi.
Là gã ăn xin Tô Vô Danh.
Ngày thường tôi chẳng ít lần cho hắn ăn uống, sai hắn canh chừng làm việc. Hắn bẩn thỉu, nhưng lại là c/ứu tinh của tôi.
“Nước, nhanh cho ta nước. Rồi đi đến trấn, gọi người giúp ta gọi xe c/ứu thương. Ta sẽ cho ngươi rất nhiều tiền, rất nhiều món ngon...”
Tôi c/ầu x/in hắn giúp đỡ, nhưng gã ăn xin nghe vậy liền ngồi xổm trước mặt tôi.
Tháo mũ.
vén tóc lên.