"Em... có phải sắp ch*t rồi không?" Tôi cảm nhận được sự sống của mình đang dần trôi đi.
"Đừng nói nữa." Diêm La ôm ch/ặt lấy tôi, giọng nói r/un r/ẩy, "Em sẽ không ch*t đâu, em quên tấm phiếu giảm giá của mình rồi sao?"
Tôi cười yếu ớt, lấy từ trong ng/ực ra tấm thẻ màu đen ấy.
Dùng chút sức lực cuối cùng, tôi viết lên đó một dòng chữ.
"Tôi, Lâm Tố, muốn được ở bên Diêm La, đời đời kiếp kiếp."
Viết xong, tôi hoàn toàn mất đi ý thức.