“Tạ tiền bối,” tôi mỉm cười nhìn anh ta, “Ngài bị nh/ốt trong ngọc bội này bao lâu rồi?”

Anh ta liếc nhìn tôi đầy lạnh nhạt: “Liên quan gì đến cô.”

“Tất nhiên là có liên quan,” tôi chỉ vào chiếc ngọc bội trên bàn, “Giờ ngọc bội này là của tôi, tình cảnh của ngài chính là chuyện của tôi. Nếu ngài không muốn tiếp tục bị nh/ốt ở đây, thì phải dựa vào tôi giúp ngài tìm thiên tài địa bảo để tái tạo nhục thân, đúng chứ?”

Ánh mắt Tạ Vô Vọng cuối cùng cũng có biến chuyển.

Anh ta nhìn chằm chằm tôi vài nhịp thở, bỗng nhiên bật cười khẽ, tiếng cười mang theo vài phần mỉa mai: “Cô quả là thẳng thắn. Người trước cầm được ngọc bội này, phải ấp a ấp úng vòng vo suốt ba ngày mới dám mở miệng.”

Người trước?

Tim tôi đ/ập thình thịch.

Đạn mạc từng nói “nữ chính trọng sinh”, vậy người trước đó cầm được ngọc bội, hẳn chính là Lâm Sở Sở kiếp trước.

“Tôi không thích vòng vo,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, “Tôi giúp ngài tái tạo nhục thân, ngài giúp tôi phi thăng. Giao dịch công bằng, ai cũng không n/ợ ai.”

“Giúp cô phi thăng?” Anh ta lặp lại, giọng điệu mang theo sự giễu cợt nhàn nhạt, “Với tư chất của cô ư?”

Tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng tôi vẫn thấy nghẹn họng.

Tạ Vô Vọng à Tạ Vô Vọng, bình thường ngài uống nước ăn cơm thật sự không bị chính cái miệng của mình làm cho trúng đ/ộc sao?

Tôi cố gắng giữ nụ cười: “Cho nên mới cần ngài giúp.”

Tạ Vô Vọng im lặng.

Luồng âm phong xoay vần trong động phủ, bóng dáng b/án trong suốt của anh ta chập chờn dưới ánh nến.

Qua hồi lâu, anh ta lên tiếng: “Cô có biết, tái tạo nhục thân cần bao nhiêu thiên tài địa bảo không? Cửu Chuyển Hoàn H/ồn Thảo, Vạn Năm Hàn Ngọc Tủy, Long Huyết Huyền Thiết — những thứ này, tùy tiện một món thôi cũng đủ khiến một tông môn nhỏ tán gia bại sản.”

“Giờ thì tôi biết rồi,” tôi gật đầu, “Nhưng ngài có tiền, không phải sao?”

Anh ta lại sững sờ lần nữa.

Tôi cười càng rạng rỡ hơn: “Đạn mạc nói rồi, ngài gia tư phong phú lắm.”

Tạ Vô Vọng rõ ràng không biết đạn mạc là gì, nhưng anh ta hiểu được nửa câu sau.

Anh ta nhìn sâu vào tôi một cái, ánh mắt ấy có sự thẩm định, có sự bất ngờ, và còn một chút... hứng thú cực kỳ ẩn ý.

“Tô Yểu Yểu,” lần đầu tiên anh ta gọi tên tôi, “Cô gan thật đấy.”

“Không gan thì sao phi thăng được?”

Tôi thầm nhủ trong lòng, tu tiên chính là phải dám nghĩ dám làm.

Đã có thể xuyên không từ xã hội công nghệ đến thế giới tu tiên rồi, còn gì mà không dám làm? Không phi thăng thì sao xứng đáng với đống tiểu thuyết tu tiên mình từng đọc chứ???

Một lúc lâu sau, anh ta chậm rãi vươn tay, những ngón tay thon dài vẽ hư không vài nét, một đạo phù văn màu vàng sẫm hiện lên từ đầu ngón tay anh ta, bay đến trước mặt tôi.

“Ký khế ước đi,” anh ta nói, “Những gì cô vừa nói, viết từng chữ từng câu lên đó. Nếu cô bội ước, h/ồn phi phách tán.”

Tôi nhận lấy phù văn, không chút do dự cắn rá/ch đầu ngón tay, dùng m/áu viết xuống lời hứa của mình: Tô Yểu Yểu giúp Tạ Vô Vọng tái tạo nhục thân, Tạ Vô Vọng giúp Tô Yểu Yểu phi thăng. Khế ước thành lập, kẻ vi phạm h/ồn phi phách tán.

Phù văn ch/áy rụi, hóa thành hai luồng sáng, một đạo chui vào giữa mày tôi, một đạo chui vào ng/ực anh ta.

Tạ Vô Vọng nhìn luồng sáng ấy chui vào giữa mày tôi, sự lạnh lẽo trong mắt cuối cùng cũng nhạt đi vài phần.

Anh ta hơi gật đầu, như thể đã công nhận điều gì đó.

Còn bày đặt cao lãnh, tôi không nhịn được mà đảo mắt trong lòng.

“Từ hôm nay trở đi,” anh ta nói, “Mỗi ngày giờ Mão phải dậy tu luyện, giờ Tý mới được nghỉ ngơi. Ta sẽ canh chừng cô.”

Cái gì? Xuyên không rồi mà vẫn phải đi học sớm ư?

Tôi hơi không muốn dậy: “... Giờ Mão? Có phải sớm quá không?”

“Chê sớm?” Anh ta lạnh lùng liếc tôi một cái, “Với tư chất của cô, nếu ngay cả chút khổ này cũng không chịu nổi, thì sớm vứt ngọc bội đi là vừa.”

Được rồi, chế độ miệng đ/ộc chính thức kích hoạt.

Tôi không nhịn được mà nhe răng trợn mắt, có hàng vạn câu ch/ửi thề đang nghẹn ở cổ họng.

Nhưng nể tình anh ta là thiên tài, nhẫn nhịn đi Tô Yểu Yểu, ai bảo mình kém cỏi làm chi?

Thấy tôi như vậy, anh ta khẽ cười, tùy ý vung tay lên, trên mặt đất động phủ bỗng nhiên xuất hiện trọn vẹn một trăm viên linh thạch thượng phẩm, xếp ngay ngắn chỉnh tề, linh quang lưu chuyển, gần như làm m/ù mắt tôi.

Một trăm viên linh thạch thượng phẩm!

Tôi làm đại sư tỷ ở Thanh Vân tông bao nhiêu năm, toàn bộ gia sản tích góp được cộng lại cũng chỉ đáng giá mười viên linh thạch thượng phẩm!

Cảm ơn vị đại gia bảng vàng đã donate!

“Đây là... cho tôi?” Giọng tôi run lên vì kích động.

Không còn cách nào, trên đời này hiếm có kẻ nào thấy tiền mà không sáng mắt.

“Tài nguyên tu luyện,” Tạ Vô Vọng nói giọng lạnh nhạt, như thể đang cho một bắp cải vậy, “Cô quá yếu, không xứng dùng thứ tốt hơn.”

Ừm? Tạ Vô Vọng, ngài thật là được lắm, chúc ngài tự trúng đ/ộc ch*t đi.

Tôi ngồi xổm xuống đất đếm linh thạch, đếm đến viên thứ năm mươi thì bỗng nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi, Tạ tiền bối, người ‘trước đó cầm ngọc bội’ mà ngài nói — sau đó cô ta thế nào rồi?”

Biểu cảm của Tạ Vô Vọng lạnh xuống.

Âm phong nổi lên dữ dội, ánh nến gần như tắt ngấm.

Giọng anh ta lạnh như băng: “Kẻ bội tín bội nghĩa, không đáng nhắc tới.”

Tôi không hỏi thêm nữa.

Nhưng trong lòng tôi rõ ràng, người anh ta nói chính là Lâm Sở Sở.

Đạn mạc từng nói, kiếp trước sau khi Lâm Sở Sở trói buộc với Tạ Vô Vọng, anh ta đã giúp cô ta tu luyện, trăm năm phi thăng.

Nhưng Lâm Sở Sở chê anh ta quản nhiều, chê anh ta bá đạo, cuối cùng vứt ngọc bội đi theo nam chính, căn bản không hề thực hiện lời hứa giúp anh ta tái tạo nhục thân.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Có thể giả ngây, nhưng đừng ngây thật

Chương 8
Giới thiệu: Diệp Cửu, một tên đạo sĩ giả mạo với kỹ năng lừa đảo thượng thừa, chuyên dùng vật lý và các thủ thuật công nghệ để giả thần giả quỷ, lừa gạt đám phú hào vô lương tâm. Cho đến khi cô nhận việc quản lý gia nghiệp của thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh, chiếc gương chiếu yêu của cụ cố đột nhiên vỡ nát – lần này cô đụng phải ma thật rồi! May thay, truyền thừa đạo sĩ của cô cũng không phải là đồ giả, cuộn dây Tesla, súng điện cao thế đồng loạt xuất trận, tạo nên một màn chạy trốn dở khóc dở cười giữa sự đan xen của khoa học và huyền học trong vòng vây truy sát của những oán linh trẻ con. Cốt truyện hài hước với những cú bẻ lái bất ngờ, nhịp điệu dồn dập, đưa bạn trải nghiệm cuộc sống bắt ma đầy 'cứng' của vị đạo sĩ thời đại mới.
Hiện đại
0