Đến mức mỗi lần đệ tử tạp dịch đến thay ga giường, nhìn những vết ố loang lổ trên ga, ánh mắt nhìn ta đều đầy vẻ thâm sâu khó đoán.
Ta ngượng ngùng cúi đầu.
Ai bảo th!t thần tiên của Lâm M/ộ Ngôn thơm quá làm chi, nước miếng của ta căn bản là không kìm được mà.
Mỗi ngày sau khi ngủ dậy, ta lại biến trở về hình người, theo hắn đến phòng ăn dùng bữa.
Cơm ở Thương Vân quán rất ngon, một bữa ta có thể ăn hết sáu bát, chỉ có hơn chứ không kém.
Cứ như vậy, ngày nào ta cũng ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, cuộc sống trôi qua vô cùng thoải mái.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, năm tháng như rùa rụt cổ.
Sau khi ta làm một con cá mặn ở Thương Vân quán được một tháng, người trong thôn dưới núi đến cầu c/ứu, nói rằng lại có yêu quái tác oai tác quái.
Lâm M/ộ Ngôn muốn xuống núi trừ yêu, ta nằng nặc đòi đi theo.
Hắn sợ ta lộ thân phận nên không cho phép.
Ta nổi gi/ận, chỉ thẳng vào mũi hắn mà m/ắng: "Ngươi nói mà không giữ lời! Hôm qua lúc ngủ còn hứa sẽ đưa ta đi chơi, vừa ngủ dậy đã lật mặt không nhận!"
Chúng nhân xôn xao.
Không ngờ tới, thật không ngờ tới.
Đại sư huynh bình ngày vốn mang gương mặt thanh tâm quả dục, lạnh lùng như băng, vậy mà trong chuyện phòng the cũng giống như bao gã đàn ông khác, ăn nói hàm hồ, hứa hươu hứa vượn.
Người trong quán tuy trông như đang làm việc riêng, nhưng thực chất tai đều dựng cả lên, muốn nghe thêm chút bát quái về đại sư huynh.
2.
Lâm M/ộ Ngôn cũng không ngờ từ miệng ta lại thốt ra những lời dễ gây hiểu lầm đến thế, vẻ thanh cao tự giữ ngày thường biến mất, trên mặt đầy vẻ không tự nhiên.
Dưới ánh mắt trêu chọc của mấy vị sư đệ sư muội, vành tai hắn đã ửng đỏ.
Hắn nắm tay thành quyền đặt bên miệng ho nhẹ một tiếng, cố ý làm giọng lạnh lùng:
"Nội thương của nàng còn chưa lành, lỡ bị yêu quái nhận ra, lộ thân phận thì làm sao?"
"Ta không cần biết, lão tử cứ muốn đi theo ngươi!"
Ta chống nạnh, vẻ mặt ngạo nghễ, dáng vẻ như dù ông trời có đến cũng không lay chuyển được ta.
Nhưng giây tiếp theo, ta lại bĩu môi, đáng thương tội nghiệp mà yếu thế:
"Họ đều chê ta ăn nhiều quá, ngươi đi rồi, họ không cho ta ăn cơm thì làm sao bây giờ?"
Đây là lời thật.
Mã Dật Vân gh/en tị vì ta ăn bánh bao mà không b/éo, mỗi lần thấy ta đi theo bên cạnh Lâm M/ộ Ngôn, đều trừng mắt nhìn ta như kẻ th/ù gi*t cha.
Biểu cảm của Lâm M/ộ Ngôn vẫn nghiêm túc, nhưng giọng nói đã hạ xuống một tông:
"Sư đệ sư muội trong quán đều là người chính trực, chỉ cần nàng đừng quậy phá, họ sẽ không làm khó nàng vì mấy chuyện nhỏ nhặt này đâu."
Ta vẫn cứ khóc lóc ỉ ôi.
"Đừng khóc nữa, tình hình dưới núi chưa rõ, lỡ xảy ra chuyện gì, ta không lo cho nàng được."
Giọng nói lại thấp xuống nhiều hơn, mang theo một tia thỏa hiệp.
Nghe thấy có hy vọng, ta không màng đến việc giả khóc nữa, vội nói:
"Vậy không sao, ta biến thành cáo quấn quanh cổ ngươi là được."
Lời vừa dứt, ta đã biến thành con cáo trắng như tuyết, nhảy tót vào lòng Lâm M/ộ Ngôn.
Mã Dật Vân chứng kiến cảnh này, hàm răng cắn ch/ặt môi dưới đến mức rỉ m/áu mà không hay biết.
"Đại sư huynh, huynh thay đổi rồi!
Trước đây huynh đã quyết định việc gì, dù sư phụ lên tiếng cũng không dễ dàng thay đổi.
Vậy mà bây giờ, yêu nữ này chỉ nói hai câu, huynh đã thay đổi ý định vì nàng!"
Giọng điệu Mã Dật Vân ảm đạm, trong ánh mắt tràn đầy sự khó hiểu.
Lâm M/ộ Ngôn bị nhắc nhở như vậy, cũng nhận ra sự thay đổi của chính mình.
Hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay đang vuốt ve lông cáo của mình, có chút ngẩn ngơ.
Đúng lúc này, giọng nói vui vẻ của Trương Đại Vân truyền ra từ ống truyền âm dưới mái hiên:
"Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi, hôm nay có cá vàng nhỏ chiên giòn, mùi vị vô cùng tươi ngon."
Nghe vậy, ta lập tức nhảy ra khỏi lòng Lâm M/ộ Ngôn, vui vẻ chạy về phía phòng ăn.
Phía sau dường như truyền đến một tiếng lầm bầm: "Sao cảm thấy giọng của tam sư đệ hôm nay chói tai thế nhỉ."
3.
Đợi khi Lâm M/ộ Ngôn đến phòng ăn, ta đã chén sạch cả đĩa cá vàng nhỏ, đang cầm đĩa lượn lờ quanh Trương Đại Vân.
"Trương đạo trưởng, Trương đạo trưởng, ngươi làm nhanh chút đi, ta đói, ta đói lắm."
Trương Đại Vân lau mồ hôi trên trán, bất lực nói:
"Tiểu Yêu cô nương, ta đã cố hết sức rồi, cái chảo chỉ có chừng này, chiên không kịp đâu!"
Ta nghe thấy cũng thấy có lý, bèn bĩu môi, quay lại bàn ngồi xuống, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm Lâm M/ộ Ngôn.
Đệ tử thứ hai của Thương Vân quán là Lý Thanh Phong dùng cùi chỏ huých vào lục sư đệ bên cạnh:
"Ngươi có thấy ánh mắt Tiểu Yêu cô nương nhìn đại sư huynh quen lắm không?"
Lục sư đệ Hạ Nhiên đang cắm cúi ăn, nghe vậy ngẩng đầu nhìn ta một cái, rồi lại cúi đầu đáp bừa:
"Giống y hệt ánh mắt con Đại Hoàng nhìn thấy khúc xươ/ng th!t, không nói là giống hệt thì cũng phải chín phần chín."
Lâm M/ộ Ngôn nghe thấy, quay đầu nhìn con Đại Hoàng đang ngồi xổm một bên.
À, quên chưa nói, Đại Hoàng là con chó vàng lớn được nuôi trong quán.
...
Lâm M/ộ Ngôn gi/ật gi/ật khóe miệng, hạ giọng nói:
"Ta nghĩ mình biết tại sao Quy thừa tướng lại mưu phản rồi..."
Ta gi/ật thót tim, chẳng lẽ âm mưu của chúng ta bị lộ rồi?
Chỉ nghe Lâm M/ộ Ngôn nói tiếp: "Với sức ăn này của nàng, không có chút thực lực thì đúng là nuôi không nổi thật."
Ta thở phào nhẹ nhõm, chột dạ cười với hắn một cái.
Có lẽ nụ cười của ta quá ngọt ngào, Lâm M/ộ Ngôn ngẩn người trong chốc lát.
Đợi hắn hoàn h/ồn, ta đã nhanh như chớp ăn sạch cá vàng nhỏ trong đĩa của hắn, rồi lại chạy đi lượn lờ quanh Trương Đại Vân.