Lập tức xuống núi, đích thân đi bắt con xà yêu đó. Ông nói không thể để con yêu quái nửa đường xuất hiện này làm hỏng chuyện tốt của đồ nhi mình được.
Ta vô cùng cảm động, đi theo ông xuống núi, nhìn ông dọc đường bấm đ/ốt ngón tay tính toán, vậy mà trực tiếp tìm được hang ổ của xà yêu.
Nhưng ta lại nhìn thấy Quy Nhĩ Tử ở đó.
Nó và xà yêu đang cụng ly, uống rư/ợu vô cùng khoái chí.
Ta đã bảo hai tên này quen nhau mà, tên rùa con ch*t ti/ệt kia còn không chịu thừa nhận!
Hai yêu quái đó thấy ta và Vô Trần chân nhân khí thế hung hăng xông tới, nhất thời hoảng lo/ạn.
Trong lúc Vô Trần chân nhân đang niệm chú, Quy Nhĩ Tử quyết đoán quỳ xuống c/ầu x/in, nói rằng việc này có ẩn tình lớn, nhưng chỉ có thể nói cho một mình Vô Trần chân nhân nghe.
Vô Trần chân nhân nửa tin nửa ngờ.
Ta khuyên: "Tên rùa con này cực kỳ biết diễn kịch, lừa ta xoay như chong chóng, chân nhân người tuyệt đối không được tin hắn."
Nhưng Vô Trần chân nhân cậy mình pháp lực cao cường, mấy con yêu quái nhỏ bé này ông chẳng để vào mắt.
Họ một người hai yêu trốn sang một bên lầm bầm với nhau rất lâu, ta đợi đến mức ngủ quên mất.
Lúc tỉnh dậy, ta đã đang ở trên lưng Lâm M/ộ Ngôn.
"Lâm M/ộ Ngôn, sao chàng lại tới đây?"
"Đến đón nàng về nhà."
Nhà?
Một từ thật xa lạ, ta có nhà sao?
Từ khi biết nhận thức, ta chỉ là một con yêu đơn đ/ộc lang thang khắp chốn.
Đói thì đi cư/ớp đồ ăn của yêu khác, mệt thì đi cư/ớp hang của yêu khác.
Cho đến sau này Quy Nhĩ Tử dẫn đám yêu tạo cho ta một cái hang động, ta mới có nơi cư trú cố định.
Nhưng đó cũng chỉ là nơi để ngủ, không phải nhà.
Vậy mà bây giờ, Lâm M/ộ Ngôn nói hắn muốn đưa ta về nhà.
Cảm giác này thật kỳ diệu, ta cảm thấy tim mình hình như bị b/ệnh rồi, đ/ập không theo sự điều khiển của ta nữa.
Ta đưa tay ôm lấy cổ Lâm M/ộ Ngôn, nuốt nước bọt, cố nhịn lại xúc động muốn cắn hắn một cái, khẽ thì thầm bên tai hắn: "Được, chúng ta về nhà."
...
Lễ kết đạo lữ của ta và Lâm M/ộ Ngôn vô cùng long trọng, những nhân vật có m/áu mặt trong nhân giới đều tới dự.
Lúc này ta mới biết, Thương Vân quán chỉ có bảy đệ tử này lại có địa vị cao không thể tưởng tượng nổi trong nhân giới.
Ta xuống hỏi Lâm M/ộ Ngôn, tại sao Thương Vân quán nhỏ thế mà địa vị lại cao như vậy.
Lâm M/ộ Ngôn không rảnh trả lời ta.
Hắn đang bận cởi bộ giá y rườm rà của ta.
"Nàng chẳng phải đã thấy cảnh ăn th!t này trong thiên đạo rồi sao, tới đây, ta thành toàn cho nàng."
Sau một thời gian được đào tạo, ta đã có những hiểu biết cơ bản về chuyện cá nước của con người.
Ta nhìn thứ trong tay, trong lòng m/ắng tổ tông mười tám đời của Quy Nhĩ Tử một trận.
"Đồ rùa con ch*t ti/ệt, cũng không cho ta nhìn kỹ một chút!"
2000 năm sau...
Nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Lâm M/ộ Ngôn, chỉ trong vòng trăm năm ta đã bù đắp được sợi thần gân thiếu sót, độ kiếp phi thăng.
Lâm M/ộ Ngôn đã sớm đạt đến Hợp Đạo đại viên mãn, chỉ vì đợi ta mà luôn áp chế tu vi không đi độ kiếp.
Sau khi thấy ta độ kiếp thành công, hắn cũng giải trừ áp chế tu vi, cùng ta phi thăng lên tiên giới.
Ngay khoảnh khắc nắm tay bước vào tiên giới, cả hai chúng ta đều chấn động, trong đầu hiện lên một đoạn ký ức.
Hồi lâu sau mới tiêu hóa hết ký ức trong đầu, ta nắm ch/ặt nắm đ/ấm, giáng một cú t/át trời giáng về phía Lâm M/ộ Ngôn.
"Đồ khốn nhà ngươi, hóa ra lão tử xuống phàm trần độ kiếp đều là vì ngươi!"
...
Chính văn hoàn
【Phiên ngoại: Lâm M/ộ Ngôn】
Lâm M/ộ Ngôn từ khi nhìn thấy con cáo này trong thung lũng đã biết nó là yêu.
Nhưng hắn vẫn nhặt nó về.
Không còn cách nào khác, từ nhỏ hắn đã không thể từ chối những sinh vật lông xù thế này, quá đáng yêu.
Cảm giác chạm vào bộ lông đó khiến cả người hắn không kìm được mà r/un r/ẩy.
Nhưng vì uy nghiêm của đại sư huynh, hắn không thể để lộ sở thích này ra ngoài, nên chưa bao giờ nuôi thú cưng trong quán.
Chỉ là không ngờ, nàng lại là một con yêu xinh đẹp đến vậy.
Giọng nói nũng nịu, lời lẽ văn vẻ đó, giống hệt những yêu tinh trong thoại bản tiểu sư muội hay đọc.
Nàng tự xưng là Yêu vương Thanh Vân sơn, bị thuộc hạ soán ngôi trọng thương, cầu hắn thu nhận.
Lâm M/ộ Ngôn biết, con yêu này đang nói dối, nàng có mưu đồ với hắn.
Hắn dứt khoát tương kế tựu kế, muốn biết con hồ yêu này rốt cuộc mưu tính chuyện gì.
Nhưng hắn không ngờ, con hồ yêu này lại là kẻ thiếu tâm trí.
Cả ngày ngoài ăn thì chỉ có ngủ, còn luôn đòi bò lên giường hắn.
Hắn bắt nàng biến lại thành cáo mới cho phép lên giường.
Lâm M/ộ Ngôn vừa kh/inh bỉ chính mình, vừa không kìm được vuốt ve bộ lông mềm mại của con cáo, ngủ rất ngon lành.
Cứ như vậy qua hơn một tháng, hắn nghĩ, có khi Quy thừa tướng thực sự mưu triều soán vị rồi.
Vì sức ăn của con này quá lớn, nuôi không nổi.
Tiểu sư muội đối với nàng đã sớm đầy oán h/ận, thỉnh thoảng lại tranh cãi vài câu với nàng.
Hôm đó hai người còn cãi nhau đến mức lật cả bàn ăn, tiểu sư muội bắt hắn đuổi nàng đi.
Phải đuổi nàng đi sao?
Lâm M/ộ Ngôn không kìm được nhíu ch/ặt mày.
Hắn cảm thấy mình bị m/a ám rồi, vậy mà lại thấy tối tối ôm một con cáo ngủ rất tuyệt, muốn cứ như vậy mãi.
Hắn nghĩ mình cần tỉnh táo lại, nên nhận việc xuống núi trừ yêu.
Ai ngờ con cáo cũng đòi đi theo, giây trước khí thế còn rất hung hăng, giây sau đã hai mắt đẫm lệ nhìn hắn.