Tôi là một con cương thi đã sống cả ngàn năm. Vào đêm Halloween đó, lần đầu tiên tôi và bạn bè đường hoàng bước ra ngoài trong hình dáng nguyên bản.
"Họ chắc chắn không ngờ được có người thật trà trộn vào đâu."
Họa Bì vừa dứt lời, một con á/c q/uỷ có ba cái đầu liền lướt qua chúng tôi.
"Biết đâu đấy, tất cả đều là thật thì sao."
Nếu không thì, tại sao giữa trung tâm thương mại đông đúc nhường này, tôi lại chẳng ngửi thấy chút hơi người nào.
Ba yêu quái còn lại nghe tôi nói xong liền im bặt, cảnh giác nhìn quanh.
Bạch Cốt vẫy tay về phía trước, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.
"Tôi thấy người quen rồi."
"Xem ra lời lão đại nói là thật."
Q/uỷ Tân Lang có vẻ phấn khích, hắn vuốt cằm rồi chen vào đám đông.
"Tôi còn chưa từng cưới cô vợ ngoại quốc nào đâu."
Chúng tôi nhìn nhau rồi cũng theo chân hắn vào trong.
Tôi chưa từng thấy yêu quái ngoại quốc bao giờ, đêm nay coi như là mở mang tầm mắt.
Theo đám đông đi đến giữa trung tâm thương mại, tôi mới phát hiện nơi này đã được tự giác chừa ra một khoảng trống hình tròn. Ở chính giữa, một tên hề trang điểm lòe loẹt đang tung hứng những quả bóng đồ chơi.
Số lượng bóng tăng dần lên, động tác của hắn cũng ngày càng nhanh.
Thế nhưng, ngay khi chúng tôi đang xem rất hứng thú, đèn trong trung tâm thương mại bỗng dưng vụt tắt.
Trong bóng tối, tôi nghe thấy người bên cạnh thốt lên tiếng gầm gừ phấn khích.
Có người nói: "Tiết mục chính sắp bắt đầu rồi."
Lời vừa dứt, vài luồng sáng chiếu thẳng vào tên hề và đứa trẻ bảy tám tuổi đang cầm một chiếc túi vải lớn đối diện hắn.
Cùng lúc đó, một người đàn ông mặc lễ phục, tóc vàng mắt xanh xuất hiện trên màn hình lớn của trung tâm.
"Chào mừng các vị đến với đêm hội cuồ/ng hoan Halloween. Trò chơi của chúng ta chính thức bắt đầu. Tiếp theo, hãy cùng thưởng thức những nỗi sợ hãi và tiếng thét k/inh h/oàng từ đám nhân loại ng/u muội này."
Người đàn ông vừa dứt lời, bên dưới liền vang lên tiếng reo hò.
Cùng với việc hình ảnh người đàn ông biến mất trên màn hình, thay vào đó là bóng dáng của tên hề. Thấy vậy, nụ cười trên gương mặt hắn càng thêm rộng, hắn rất hưởng thụ cảm giác được mọi người chú ý.
"Nhóc con, bóng của ta mất rồi. Ta muốn xem thử có phải ngươi giấu nó trong cái túi này không."
Hắn chìa những ngón tay sưng tấy quái dị ra, ánh mắt dán ch/ặt vào chiếc túi vải trong tay cậu bé.
Cậu bé chưa kịp nói gì, người bên cạnh đã không đợi được nữa mà lên tiếng:
"Easley, đừng nói nhảm với nó nữa, x/é x/ác nó đi!"
Đám đông vây quanh đứa trẻ g/ầy gò, cười khà khà, trong mắt tràn đầy vẻ mong chờ và đi/ên cuồ/ng.
"Không không không, đây là đồ chơi của ta, ta phải chơi đùa một chút đã."
Tên hề từ chối yêu cầu của đám người, vừa từng bước ép sát cậu bé, vừa đưa mắt liếc nhìn chúng tôi – những kẻ có cùng màu da với hắn.
"Xem ra đồng loại của ngươi cũng chẳng đoàn kết cho lắm nhỉ."
Một vài kẻ vốn đang rục rịch trong đám đông nghe vậy liền định bước ra.
"Huhu, Hậu Khanh ơi, m/áu me quá, tôi không dám nhìn."
Họa Bì đột ngột lên tiếng, tôi nhìn quanh rồi vỗ vỗ an ủi nó:
"Vậy thì nhắm mắt lại đi."
Lời tôi vừa ra, mấy kẻ kia nhìn về phía chiếc túi vải trong tay cậu bé, như thể nhớ ra điều gì đó, sắc mặt ai nấy đều biến đổi, vội vã quay đầu đi chỗ khác.
Thấy không ai bước ra, trong mắt tên hề thoáng vẻ thất vọng.
Nhưng rất nhanh, sự chú ý của hắn lại bị cậu bé thu hút.
Cậu bé nắm ch/ặt chiếc túi, nghiêng đầu nhìn tên hề như thể vẫn chưa biết cái ch*t đang cận kề.
"Nhóc con, tại sao không đưa cái túi này cho ta kiểm tra một chút nhỉ?"
"Chẳng lẽ bóng của ta thật sự bị ngươi giấu đi rồi?"
"Ngươi nói xem, ta nên kiểm tra cái túi này trước, hay là mổ bụng ngươi ra xem trước đây?"
Cậu bé như thể lúc này mới hiểu ý tên hề, kinh ngạc nhìn đối phương một cái rồi đưa chiếc túi trong tay cho hắn.
"Bao nhiêu năm nay, ngươi là người đầu tiên chủ động đòi xem nó đấy."
"Trong túi ta quả thực có không ít quả cầu nhỏ, có lẽ thứ ngươi nói nằm ở trong đó. Ngươi cứ việc mở ra tìm đi."
"Đứa trẻ ngoan."
Tên hề cười quái dị nhận lấy chiếc túi, đổ thẳng những thứ bên trong ra ngoài.
Từng con mắt lăn lóc xuống đất theo hành động của hắn.
Những nhãn cầu đỏ ngầu tản ra xung quanh, tò mò quan sát mọi thứ.
"Quả nhiên là Mục Đại (Túi mắt)."
Trong đám đông, có người lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ hả hê.
Tương truyền rằng chỉ cần có người nhìn thấy những con mắt trong túi Mục Đại, thì vận xui sẽ giáng xuống người đó.
Hiển nhiên, tên hề lúc này vẫn chưa biết vận xui đã quấn lấy mình.
Hắn dùng chân đ/á văng những con mắt đang lăn dưới chân, tay vươn về phía túi Mục Đại, ánh mắt đầy vẻ đắc ý.
"Ồ, tiếc thật đấy. Trong túi này không có bóng của ta. Xem ra, ta phải vào trong bụng ngươi tìm rồi."
Mục Đại không né tránh, chỉ rũ mắt nhìn xuống đất.
"Không kịp nữa rồi. Ngươi đã nhìn thấy nó, tai ương của ngươi sắp đến rồi."
Cùng với lời của Mục Đại, đôi tay tên hề đột ngột chuyển hướng, quay sang tự mổ bụng mình.
Thế nhưng hắn lại chẳng hề hay biết, vẫn đang say sưa lục lọi bên trong bụng mình.
"Easley!"
Đám người xung quanh định ngăn cản hành động của hắn, nhưng ngay giây tiếp theo, kẻ đó đã m/áu văng tung tóe và biến mất ngay tại chỗ.