Những yêu quái bị Bạch Cốt thu vào trong trống cũng theo nhịp gõ của cô mà tử khí không thể kiểm soát được nữa mà tan biến. Chúng vùng vẫy, cố gắng dùng những chiếc móng vuốt sắc nhọn rạ/ch nát mặt trống. Thế nhưng, những bộ xươ/ng khô kia ngay khi chạm vào mặt trống lại mọc ra m/áu th!t và da dẻ. Chỉ là chưa kịp để chúng phản ứng, nhịp trống tiếp theo vang lên, m/áu th!t trên người chúng lại bị l/ột bỏ trong chớp mắt. M/áu chảy ra khiến thân trống trở nên đỏ tươi hơn, mặt trống vốn sắp bị rá/ch cũng lập tức lành lại. Tiếng trống cũng từ thanh thoát ban đầu trở nên ngày càng trầm đục, tiếng vang cũng ngày càng kéo dài.
Khiến xươ/ng khô mọc ra m/áu th!t, rồi lại l/ột bỏ. Bạch Cốt cứ lặp lại như thế mãi, cho đến khi tiếng trống trở nên trong trẻo du dương, cho đến khi không còn bộ xươ/ng nào bò ra từ trong m/ộ nữa, cô mới luyến tiếc thu chiếc trống nhỏ lại, trở về hình dáng ban đầu.
Bạch Cốt dường như rất hài lòng với trận đối đầu vừa rồi, nên tâm trạng rất tốt, cô lấy ra một khúc xươ/ng ném lên không trung, khiến trung tâm thương mại khôi phục lại bộ dạng vốn có.
"Thế nào, vừa rồi ra sao?"
Bạch Cốt vừa hỏi xong, trong đám yêu quái liền vang lên những lời khen ngợi và nịnh nọt không dứt.
"Phu nhân Bạch Cốt phong thái vẫn không giảm năm xưa! Ngay cả bộ xươ/ng này cũng được bảo dưỡng tốt quá."
Câu H/ồn Q/uỷ lên tiếng, mấy linh h/ồn á/c q/uỷ bị xích sắt buộc sau lưng cũng cử động miệng theo nhịp điệu của hắn.
"Thối quá, thối quá. Chẳng đẹp chút nào."
"Ai?"
Sắc mặt Bạch Cốt thay đổi đột ngột.
"Không phải tôi, không phải tôi."
Thiếu nữ có đôi tai thỏ vội vàng lắc đầu.
"Hóa ra là Ngạc Thú à."
Bạch Cốt cười nói: "Cảm ơn lời khen của ngươi nhé."
"Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn."
Không cần cảm ơn? Chẳng phải Ngạc Thú xưa nay chỉ toàn nói ngược sao?
Tôi quay sang nhìn đối phương, lại thấy ng/ực cô ta đã bị thủng một lỗ lớn. Một người phụ nữ đeo khẩu trang cười hì hì lên tiếng:
"Hi hi, ngươi nói dối, kẻ nói dối miệng sẽ bị rá/ch ra giống ta đấy."
Tôi chợt hiểu ra, hóa ra là ch*t rồi sao. Ngạc Thú, chỉ khi sắp ch*t mới nói lời thật lòng.
Câu H/ồn Q/uỷ nhìn thấy cảnh này, vung sợi xích trong tay định tiến lên, nhưng lại thấy một người phụ nữ xinh đẹp bước đến trước mặt người đàn bà đi/ên đó nhanh hơn hắn một bước.
"Họa Bì..."
Họa Bì là một yêu quái không có trái tim, nhưng thứ cô ta giỏi nhất lại là lừa gạt trái tim của người khác. Câu H/ồn Q/uỷ nhìn thấy là cô ta, lẩm bẩm một tiếng rồi lùi lại.
Người đàn bà đi/ên cầm kéo ngẩng đầu lên, nhìn thấy Họa Bì, trong mắt lóe lên vẻ gh/en gh/ét.
"Ngươi nói xem, ta có đẹp không?"
Người đàn bà cười khì khì, tháo khẩu trang xuống trước mặt Họa Bì.
"Á."
Họa Bì không trả lời câu hỏi của đối phương. Cô thét lên một tiếng, trong ánh mắt ngỡ ngàng của người đàn bà, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve vết s/ẹo chạy dài từ khóe miệng đến tận đuôi mắt của bà ta. Đôi mắt xinh đẹp đong đầy nước mắt.
"Chị lúc đó chắc hẳn phải đ/au lắm."
Giọng Họa Bì dịu dàng, nghiêm túc ngắm nhìn khuôn mặt của người đàn bà. Câu trả lời nằm ngoài dự đoán khiến người đàn bà vốn đang đi/ên cuồ/ng và cố chấp sững sờ trong giây lát, nhưng rất nhanh sau đó, bà ta lại giơ chiếc kéo trong tay lên.
"Không phải cái này, ta hỏi là, ta có đẹp không? Trả lời câu hỏi này của ta."
Người đàn bà bước tới ép sát, lặp đi lặp lại câu hỏi này một cách th/ần ki/nh. Họa Bì đỏ hoe mắt lùi lại phía sau, gương mặt lộ rõ vẻ bối rối.
Đám yêu quái nhìn Họa Bì đáng thương, hiếm khi nổi lòng từ bi.
"Cô nàng Khẩu Liệt Nữ này cũng thật là, người ta là cô gái lương thiện, không muốn đả kích bà ta, vậy mà bà ta cứ nhất quyết phải ép người ta trả lời bằng được."
Câu H/ồn Q/uỷ nghe những lời đối thoại của mấy con cương thi ngoại quốc, vừa định gật đầu thì lại nhớ đến cảnh Họa Bì vừa khóc lóc thảm thiết vừa móc tim hắn ra ăn. Không biết tim của Khẩu Liệt Nữ này có ngon không nhỉ.
"Đẹp!"
Họa Bì không còn đường lui liền đứng lại, đôi mắt đẫm sương nhìn Khẩu Liệt Nữ đang cầm kéo.
"Ngươi nói dối!"
Khẩu Liệt Nữ cười lớn, vừa định dùng kéo rạ/ch toang cái miệng hay nói dối kia ra thì bị hành động tiếp theo của Họa Bì làm cho kinh ngạc dừng lại.
Chỉ thấy Họa Bì vén lọn tóc hơi rối của bà ta ra sau tai, nghiêm túc nói:
"Chị à, chị thực sự rất đẹp."
"Em nhìn thấy được, trái tim của chị vừa sạch sẽ lại vừa xinh đẹp."
Giọng điệu của Họa Bì rất chân thành, chân thành đến mức không ai nghi ngờ rằng cô ta đang lừa người.
"Thật, thật sao?"
"Đương nhiên, trái tim sẽ không bao giờ nói dối."
Họa Bì nhếch môi, áp đôi bàn tay mình lên lồng ng/ực đang đ/ập liên hồi của Khẩu Liệt Nữ, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn đối phương. Cảm nhận được sự ấm nóng truyền đến từ lồng ng/ực, Khẩu Liệt Nữ như bị thôi miên, chậm rãi hạ chiếc kéo trong tay xuống.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc cúi đầu đó, bà ta lại nhìn thấy chính mình chân thực nhất trong đôi mắt của Họa Bì. X/ấu xí, đi/ên cuồ/ng...
"Vậy ngươi có muốn đẹp giống ta không?"
Khẩu Liệt Nữ nghiêng đầu, khóe miệng kéo rộng hơn. Họa Bì không trả lời, chỉ nắm lấy bàn tay cầm kéo của đối phương, tự rạ/ch lên mặt mình.
"Nếu điều đó làm chị vui, tất nhiên em sẵn lòng."
M/áu tươi chảy dọc theo lưỡi kéo xuống tay Khẩu Liệt Nữ.
"Á!"
Khẩu Liệt Nữ như bị bỏng, vứt bỏ chiếc kéo hoen gỉ kia. Bà ta nhìn chằm chằm vào vết s/ẹo trên mặt Họa Bì gần như giống hệt mình, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, nhìn Họa Bì vừa khóc vừa cười.