Vị hôn phu yêu nhau 10 năm của tôi đã phải lòng cô em gái cùng cha khác mẹ đã khuất của tôi.
Để trả th/ù tôi, anh ta cố tình đưa người thế thân của em gái đến lễ cưới của chúng tôi.
Anh ta nói: "Thương Ninh, muốn làm bà Phó thì cô phải nhịn, nếu không hôn lễ sẽ hủy bỏ."
Tôi hủy bỏ hôn lễ ngay trước mặt anh ta.
Nhưng sau này, anh ta lại phát đi/ên trong đám cưới của tôi.
Anh ta đỏ mắt hỏi tôi: "Tại sao, sao em có thể gả cho người khác?"
Tôi chỉ cười: "Muốn làm ông Thương, anh còn chưa đủ tư cách."
Khi Phó Tùy dẫn theo cô gái có ngoại hình giống hệt Thẩm Trân Trân xuất hiện tại lễ cưới của chúng tôi, tôi như bị người ta t/át thẳng vào mặt.
Tôi chợt hiểu ra, việc anh ta cúi đầu giảng hòa, muốn tiếp tục thực hiện hôn ước với tôi, chẳng qua chỉ là để nhìn thấy vẻ bối rối và thảm hại của tôi lúc này.
Nhưng hiện tại không phải là lúc để trở mặt.
Dự án mới của Thương thị đang ở giai đoạn then chốt.
Có mặt tại đây không chỉ có người thân của nhà họ Phó và nhà họ Thương, mà còn có cả đối tác kinh doanh và nhà đầu tư của tôi.
Tôi chỉ có thể hít sâu một hơi, gạt đi những ánh mắt tò mò xung quanh mà tiến lên.
Trước khi anh ta làm ra những cử chỉ thái quá hơn, tôi đ/è nén mọi cảm xúc, nở một nụ cười đúng mực rồi nói với trợ lý bên cạnh:
"Đã đến thì là khách, Tiểu Đường, sắp xếp chỗ ngồi cho vị tiểu thư này đi."
Đồng thời, tôi dùng ánh mắt cảnh cáo Phó Tùy nên biết chừng mực.
Thế nhưng anh ta lại cười kh/inh bỉ.
Anh ta trực tiếp nắm lấy tay cô gái bên cạnh, dùng giọng nói mà tất cả mọi người có mặt đều nghe thấy:
"Thương Ninh, hôm nay tôi đưa cô ấy đến đây là để nói cho cô biết, Lâm Uyển là người của tôi.
Nếu cô còn muốn làm bà Phó thì hãy nhịn đi, nếu không thì hủy hôn."
Trong khoảnh khắc giao ánh mắt, tôi đã hiểu ra, anh ta đang u/y hi*p tôi.
Thương thị mà tôi giành lại từ tay cha mình vốn là một đống hỗn độn.
Những năm qua, dưới sự điều hành của tôi tuy đã có khởi sắc không nhỏ, nhưng căn cơ vẫn chưa vững.
Dự án mới hiện tại có thể nói là quyết định tương lai của công ty.
Cuộc liên hôn này đối với tôi và Thương thị quan trọng hơn nhiều so với anh ta.
Anh ta đá/nh cược rằng tôi sẽ không dễ dàng trở mặt với anh ta vào lúc này.
Tôi nhìn anh ta, lần đầu tiên cảm thấy việc có được sự thấu hiểu ngầm giữa hai người chỉ qua một ánh mắt cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Tôi nhẹ nhàng nắm ch/ặt tay, ngón cái lướt qua chiếc nhẫn mà anh ta đã tặng tôi khi tỏ tình.
Cuối cùng tôi hỏi anh ta một lần nữa: "Phó Tùy, anh đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Thế mà anh ta lại đáp: "Thương Ninh, đây là những gì chúng ta n/ợ Trân Trân."
"Anh nói cái gì?!"
Giọng tôi hơi r/un r/ẩy vì cảm xúc không thể kiềm chế.
Nội bộ nhà họ Phó đấu đ/á gay gắt, cha mẹ của Phó Tùy đã bị chú hai nhà họ Phó hại ch*t từ khi anh còn rất nhỏ.
Là mẹ tôi vì tình bạn nhiều năm với mẹ anh mà đón anh về nhà họ Thương chăm sóc, anh mới có thể bình an sống đến ngày hôm nay.
Anh đã tận mắt chứng kiến mẹ ruột của Thẩm Trân Trân và cha tôi đã h/ãm h/ại mẹ tôi như thế nào, ép bà trở nên đi/ên lo/ạn, giam vào viện điều dưỡng cho đến khi bà bị ép đến ch*t.
Anh cũng tận mắt chứng kiến tôi đã phải sống tủi nh/ục thế nào trong cái gia đình đã bị cha tôi thay đổi chủ nhân này.
Sau khi mẹ tôi qu/a đ/ời, anh buộc phải trở về nhà họ Phó, sống trong cảnh nơm nớp lo sợ dưới trướng chú hai của mình.
Khi đó, chính anh đã nắm lấy tay tôi và nói: "A Ninh, em yên tâm, những kẻ từng b/ắt n/ạt chúng ta, anh sẽ không tha cho một ai!"
Vậy mà bây giờ, anh lại nói đây là những gì chúng ta n/ợ Thẩm Trân Trân.
Một nỗi phẫn nộ không thể diễn tả bằng lời đột ngột trào dâng trong lòng.
Tôi đ/è nén cảm xúc đang cuộn trào, giơ tay gi/ật phăng chiếc khăn voan che nửa đầu, dùng giọng lạnh băng nói:
"Phó Tùy, anh tự phát đi/ên thì đừng lôi tôi vào.
Năm đó cha tôi dùng tiền của nhà họ Thương để nuôi dưỡng mẹ con họ ở bên ngoài, từng đồng tiền mà Thẩm Trân Trân tiêu xài từ lúc sinh ra đều là tài sản của tôi.
Tất cả những gì cô ta có đều là tr/ộm từ nhà họ Thương, đều dính m/áu của tôi và mẹ tôi! Tôi n/ợ cô ta cái gì?"
"Thương Ninh!"
Phó Tùy gằn giọng c/ắt ngang lời tôi, không còn giữ nổi vẻ điềm tĩnh thường ngày: "Trân Trân cô ấy đã ch*t rồi! Chẳng lẽ cô thực sự không có lấy một chút hối lỗi nào sao? Rốt cuộc cô có trái tim hay không!"
"Tôi chưa bao giờ ép cô ta đi ch*t."
Tôi vô cảm phản bác.
"Nếu không phải vì cô không chịu buông tha cho dì Triệu, làm sao cô ấy phải t/ự v*n?" Phó Tùy đỏ ngầu mắt chất vấn tôi.
Tôi sững người.
Thì ra là vậy, hóa ra anh ta vẫn luôn tính cái ch*t của Thẩm Trân Trân lên đầu tôi.
Thẩm Trân Trân luôn thích Phó Tùy, dù chưa bao giờ nhận được hồi đáp từ anh.
Năm đó chú hai nhà họ Phó bị Phó Tùy dồn vào đường cùng, muốn lái xe đ/âm ch*t cả hai.
Vào thời khắc then chốt, chính Thẩm Trân Trân đã lao tới đẩy Phó Tùy ra.
Còn bản thân cô ta thì bị đ/âm trọng thương, buộc phải c/ắt c/ụt chi để giữ mạng.
Sau đó, trước khi phẫu thuật lại bị chẩn đoán u/ng t/hư phổi giai đoạn cuối.
Lúc đó cha tôi đã bị tôi tống vào tù.
Còn mẹ ruột của Thẩm Trân Trân là Triệu Tuệ cũng đã bị tôi tống vào viện điều dưỡng nơi họ từng giam giữ mẹ tôi.
Thẩm Trân Trân đã c/ầu x/in Phó Tùy đưa cô ta đến gặp tôi.
Hy vọng tôi có thể nể tình cô ta sắp ch*t mà tha cho mẹ cô ta.
Tôi đã từ chối.
Ngày hôm sau, Thẩm Trân Trân t/ự v*n.
Cô ta để lại di thư, nói hy vọng có thể dùng mạng sống này để chuộc tội thay cho mẹ mình.
Tôi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào gương mặt của Phó Tùy.
Không còn nhìn thấy chàng thiếu niên từng nắm tay tôi năm nào nữa.