Tôi còn học được cách livestream.
Những lúc Tiêu Độ không có tiết học, cậu ấy sẽ cùng tôi quay video, dựng phim, và giúp tôi trả lời những câu hỏi trên khung chat khi livestream.
Cứ như vậy, không ngờ doanh thu từ quà tặng và tiền donate cũng dần dần tăng lên.
Tôi và Tiêu Độ cùng nhau thuê một căn nhà rộng rãi hơn.
Những ngày tháng cứ thế trôi qua một cách bình lặng.
Chẳng biết từ lúc nào đã đến kỷ niệm một năm ngày chúng tôi quen nhau.
Một ngày nọ khi tắt livestream, tôi chợt nhận ra, nếu tính theo tuổi chim, tôi đã được 1 tuổi 2 tháng rồi.
Vậy mà tôi hoàn toàn chưa chuẩn bị gì cho đại hội kén bạn đời!
Thế này thì hỏng rồi.
Suốt mấy ngày liền tôi bay tới bay lui, phát hiện quả nhiên không sai, những "món quà" tốt nhất đều đã bị những con chim khác cư/ớp sạch!
"Mấy con chim trống đó chắc chắn sẽ chẳng thèm để ý đến mình nữa..." Bộ lông của tôi rũ xuống, chỉ đành nhặt một cành cây g/ãy từ dưới đất lên, đặt lên lông đuôi của mình.
Soi gương một cái, trông tôi chẳng khác nào một chú chim xám xịt.
Đột nhiên, lại bị một kẻ x/ấu nào đó chọc chọc vào người.
"Làm gì đấy! Tại sao anh không nhắc tôi, làm tôi bỏ lỡ đại hội kén bạn đời rồi! Sắp đến mùa hè rồi đấy--"
"Tôi biết mà." Tiêu Độ cười khẽ trong cổ họng, đặt lên đuôi tôi một viên đ/á lấp lánh.
"Chim nhỏ vào mùa tán tỉnh, chẳng phải đều thích thứ này sao?"
Một chiếc nhẫn kim cương màu sắc rực rỡ nặng 2.21 carat, dưới ánh mặt trời phản chiếu ra những sắc màu chói lóa mắt.
Thật sự là, đã gửi đúng vào trái tim của chú chim nhỏ rồi.
KẾT THÚC