Thẩm Dật lại nói: "Nhị đệ hiểu lầm rồi, không phải nàng ấy nói sai. Là phu nhân của ta vừa nãy nói sợ bị cô nương này làm bẩn mắt, ta mới muốn thuận theo ý nàng, tránh để nàng trong lòng không vui."
Ta: "..."
Người này bị làm sao vậy, cứ thế đường hoàng đổ hết nồi đen lên đầu ta.
Tống Tri Vi lại càng đáng thương hơn, trông như sắp ngã quỵ đến nơi.
"Chiêu ca ca, ta với vị phu nhân này chưa từng gặp mặt, cũng không có hiềm khích gì, tại sao..."
Ai ngờ Thẩm Chiêu lại như hoàn toàn không nghe thấy lời ả.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, vội vàng giải thích: "Có phải không Tuế Nghi? Nàng đừng hiểu lầm! Giữa ta và Tri Vi chẳng có gì cả!"
Ta: "?"
Sao chuyện này lại không giống kiếp trước?
Kiếp trước, ta chỉ hỏi thêm hai câu vì sao hắn ngày ngày bầu bạn với Tống Tri Vi.
Hắn liền đầy mặt không kiên nhẫn.
"Ta với Tri Vi đã sớm có da th!t thân mật, nàng còn muốn làm ầm ĩ đến bao giờ nữa?"
Giờ thì hay rồi.
Ta với hắn chẳng còn liên quan gì nữa, hắn lại chạy đến trước mặt đại tẩu là ta đây, tự thanh minh cái gì không biết?
"Chiêu ca ca..." Hốc mắt Tống Tri Vi đỏ hoe, "Đều là tại ta không tốt, ta đã bảo là không nên đến mà..."
Ả quay mặt đi, lấy tay che miệng khẽ ho hai tiếng.
Lão Hầu gia cuối cùng cũng trầm mặt lên tiếng.
"Được rồi, đã là Chiêu nhi chưa từng kh/inh mạn cô, ta cũng yên tâm rồi."
"Cô nương đã c/ứu con trai nhà họ Thẩm ta, thì cứ an tâm ở lại dưỡng b/ệnh một thời gian, đợi thân thể khỏe lại, có yêu cầu gì cứ việc nói."
Nhưng nếu muốn bước chân vào cửa nhà họ Thẩm, thì tuyệt đối không thể.
Ta rủ mi mắt, tâm tư xoay chuyển như chong chóng.
Kiếp trước, Thẩm Chiêu vì Tống Tri Vi mà làm ầm ĩ cả kinh thành.
Nói rằng bản thân đã sớm có da th!t thân mật với ả, tuyệt đối không thể phụ ả, Hầu phủ mới buộc phải cho Tống Tri Vi một danh phận.
Nhưng giờ đây, chính hắn lại tự miệng nói mình và Tống Tri Vi không có tư tình.
Trong chốc lát, ta thực sự không tài nào hiểu nổi.
Sao đời này thiếu ta ở giữa, hắn lại trở nên giữ mình trong sạch, ngồi trong lòng mà không lo/ạn thế này?
Nói đi cũng phải nói lại, vị đạo sĩ kia bảo ta có th/ù b/áo th/ù, có oán báo oán.
Nhưng đời này, người ta gả là Thẩm Dật.
Tống Tri Vi và Thẩm Chiêu dây dưa thế nào, thâm tình ra sao, thì có liên quan gì đến ta?
Họ hiện tại chưa làm gì cả.
Cho dù những mối h/ận th/ù kia khắc cốt ghi tâm, nhưng giờ đây ta còn lấy tư cách gì để h/ận?
Mối th/ù này, rốt cuộc nên bắt đầu từ đâu?
Ng/ực ta nghẹn ứ, siết ch/ặt tay Thẩm Dật để gắng gượng.
Tống Tri Vi lại thu nước mắt, tiến lên một bước, lớn tiếng nói với lão Hầu gia.
"Hầu gia quá lời rồi. Tri Vi c/ứu Chiêu ca ca, thuần túy là bản năng, tuyệt đối không có ý lấy ơn báo đáp."
"Chỉ là hiện tại đang mang b/ệnh trong người, mới mặt dày đi theo đến đây, đợi thân thể khỏe lại, tự nhiên sẽ rời đi."
Mấy câu nói dứt khoát gọn gàng, không kiêu ngạo cũng không tự ti, còn mang theo sự phóng khoáng của nhi nữ giang hồ, lập tức giành lại thiện cảm từ lão Hầu gia.
Thẩm Chiêu cũng tán thưởng nhìn ả: "Mặt dày cái gì? Rõ ràng là ta nhất quyết kéo nàng về."
Tống Tri Vi quay đầu mỉm cười nhẹ với hắn, cả hai trông như kẻ tung người hứng.
Thẩm Dật lại ở bên cạnh thở dài một tiếng u oán.
"Phu nhân thấy rồi chứ? Nhị đệ giờ đã có người trong lòng, nàng đừng nên mãi chấp nhất chuyện quá khứ nữa."
Ta không hiểu ý chàng.
Ta chấp nhất chuyện quá khứ hồi nào?
Thẩm Dật lại không cho ta cơ hội mở miệng, nói xong liền kéo ta đi thẳng ra ngoài.
Oái oăm thay, cái đầu của Thẩm Chiêu như đột nhiên thông suốt, như thể bắt được bí mật kinh thiên động địa nào đó, lập tức đuổi theo.
"Tuế Nghi! Ta biết ngay mà, trong lòng nàng căn bản không buông bỏ được ta!"
"Đúng vậy." Thẩm Dật tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa, "Từ khi đệ đi, nàng ấy ăn không ngon ngủ không yên, tâm tư u uất. Ta nhìn thấy mà đ/au lòng, nghĩ chi bằng tác thành cho hai người."
"Nhưng giờ đệ đã tự tay đưa người về cửa, sau này, nàng ấy thật sự chỉ có thể làm đại tẩu của đệ thôi."
Vừa dứt lời, Thẩm Chiêu như bị sét đá/nh ngang tai, đến nửa bước cũng không bước nổi nữa.
Nhưng ta còn kinh ngạc hơn cả Thẩm Chiêu.
Cái gì gọi là "ăn không ngon ngủ không yên, tâm tư u uất"? Cái gì gọi là "tác thành cho hai người"?
Còn "nhìn thấy mà đ/au lòng" nữa chứ.
Chàng có mắt thật không đấy?!
"Đi thôi, phu nhân, vẫn là về cùng vi phu bồi dưỡng tình cảm thì hơn."
Thẩm Dật không nói hai lời, kéo ta về phía Nhạn Tê Các.
Ta nhịn cục tức dọc đường, vừa vào cửa liền hất tay chàng ra.
"Thẩm Dật!"
"Chàng thấy vui lắm sao?"
Chàng không hề gi/ận, chỉ chậm rãi vén ống tay áo trái, đưa cổ tay đến trước mắt ta.
"Thật sự có chút không vui lắm."
Chàng tỏ vẻ tủi thân.
"Phu nhân còn nói không còn tình cảm với nhị đệ."
"Nàng thấy hắn mang người về, liền nắm ch/ặt như vậy? Móng tay đều cắm vào th!t rồi, đ/au lắm đấy."
Ta cúi đầu nhìn lại, trên cổ tay trắng bệch của chàng, quả nhiên bị ta cấu ra mấy vết hằn hình trăng khuyết sâu hoắm.
Có hai chỗ da th!t rá/ch ra, rỉ ra những giọt m/áu li ti, nhìn mà kinh tâm động phách.
"Đứng yên đó." Ta bất lực thở dài, cuối cùng vẫn vào nội thất lấy hòm th/uốc.
Chàng lại kéo mạnh ta trở lại, ôm lấy ta.
"đ/au chút này, chẳng thấm vào đâu so với nỗi đ/au trong lòng ta."
"Ta thấy phu nhân để tâm như vậy, nên cố tình nói mấy câu chọc tức hắn thôi."
Ta giãy giụa một chút, không thoát ra được, đành mặc kệ cho chàng ôm.
"Thứ nhất, ta không còn tình cảm gì với hắn cả!"