Khi tiệc cung đình mới được phân nửa, bỗng có thái giám bước chân vội vã chạy lên đài cao.

Đại thái giám sau khi nghe tin báo liền biến sắc, ghé tai hoàng đế thì thầm.

Trong nháy mắt, sắc mặt hoàng đế từ đỏ chuyển sang xanh, thấp thoáng vẻ tàn tạ.

Người đứng dậy, nâng chén rư/ợu trên tay, mắt trợn trừng gi/ận dữ, vừa định đ/ập xuống thì cơ thể cứng đờ, lảo đảo.

Chỉ trong chớp mắt, tay người mất hết sức lực, ngã gục xuống.

Hoàng hậu đứng dậy: "Truyền thái y!"

Nàng liếc nhìn đại thái giám: "Người đâu, áp giải hắn xuống!"

Tất cả những kẻ biết tin tức bên ngoài cung đều bị bịt miệng lôi đi.

Ta cong môi, nở nụ cười chân thành nhất trong đêm nay.

An vương quan sát một vòng, gương mặt tuấn mỹ hơi trầm xuống.

"Hoàng tẩu, vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Hoàng hậu quét mắt nhìn hắn.

"Thập ngũ đệ, nếu long thể của bệ hạ không khỏe, ngươi nên cân nhắc đến việc quốc gia đại sự."

An vương sững sờ, vốn định tiến lên thăm hoàng đế, giờ đành dừng bước.

Trong tẩm cung của hoàng đế, thái y bắt mạch hồi lâu, thở dài thườn thượt, than thở.

"Nương nương, bệ hạ khí huyết khô cạn, lại phóng túng quá độ, tinh tủy kiệt quệ, vừa rồi lại bị kích động, khiến thần suy khí kiệt, đại hạn sắp tới rồi."

Hoàng hậu bình tĩnh hỏi người: "Bệ hạ còn có thể chống đỡ bao lâu?"

"Nhiều nhất... một tháng."

"Đủ rồi."

Tin tức hoàng đế lâm trọng b/ệnh lan ra, triều đình chấn động.

Người vẫn chưa có hoàng tử, dưới gối chỉ có tiểu công chúa Bồng còn nhỏ tuổi.

Người có thể kế thừa ngôi vị chỉ có mấy vị vương gia trong tông thất.

Khi đó, ta đang nắm tay công chúa Bồng dạo chơi trong hậu hoa viên.

Nàng nhảy nhót nhỏ bé, như một chú thỏ con tung tăng.

Đột nhiên, nàng dừng lại, nở một nụ cười tinh quái.

"Văn Hoa cô cô, cô còn nhớ, con từng nói đã gặp cô không?"

Ta nhớ chuyện này, nàng từng hứa ngày sinh thần sẽ nói cho ta biết.

Dưới ánh sao đầy trời, nàng mượn làn gió nhẹ, ngồi xổm bên cạnh ta.

"Thực ra, từ rất lâu rồi, con đã gặp cô trong giấc mơ."

"Cô mặc bộ váy kỳ lạ, ngồi trên chiếc xe vuông vức, cúi đầu viết chữ trong những tòa nhà cao tầng chật hẹp, người trong mơ và cô bây giờ giống hệt nhau, nhưng lại là thân phận khác biệt."

"Ngày đó, cô cho con uống một viên th/uốc, con sốt cao tỉnh lại, liền biết rằng, người trong mơ đã đến bên con."

Nói đoạn, nàng nghiêng đầu, mắt chớp chớp, cẩn thận kéo kéo tay áo ta.

"Văn Hoa cô cô, cô đến đây rồi, có còn rời đi nữa không?"

Lần đầu tiên ta không biết nên nói dối lừa gạt một đứa trẻ như thế nào.

Ta thậm chí còn không biết, nàng lại từng có một giấc mơ như vậy.

Không khí dần lạnh xuống, nàng buông tay, thất vọng nói.

"Nếu Văn Hoa muốn đi, có thể tạm biệt con trước được không?"

Ta nghẹn ngào thốt lời.

"Được, ta sẽ làm vậy."

Ta giấu chiếc áo nhỏ đã đan cho tiểu công chúa vào chiếc rương dưới gầm giường nàng.

Cứ coi như một bí mật, một món quà bất ngờ.

Những ngày tiếp theo, bình lặng mà đ/è nén.

Như thời tiết trước khi cơn bão ập đến.

Trong thời gian đó, hoàng đế tỉnh lại một lần.

Người muốn triệu tập tâm phúc, nhưng hoàng cung đã sớm bị người của hoàng hậu canh giữ, mấy vị đại thần trung thành trước kia đều bị người biếm trích vì lời nói trái tai.

Hoàng hậu chậm rãi nhìn người.

"Bệ hạ, người tỉnh rồi sao?"

"Hạ Mãn Bỉ, hắn mưu phản..."

"Bệ hạ, Hạ tướng quân không có mưu phản, nghĩ lại hôm đó, chắc là tên tiểu thái giám truyền tin nói nhầm lời rồi?"

Đến lúc này, hoàng đế cuối cùng đã hiểu ra tất cả.

Người dồn sức nâng tay, muốn t/át hoàng hậu, nhưng lại bị nàng dễ dàng bóp ch/ặt ngón tay.

"Bệ hạ, người từng t/át ta trước mặt bao người, nay đã chẳng còn mấy ngày để sống, còn muốn động thủ sao?"

Trong điện chỉ còn lại ta và ba người họ.

Ta nghe tiếng cười sảng khoái của hoàng hậu.

"Người sợ Hạ Mãn Bỉ, ta chỉ sai người làm lạc hướng tai mắt của người, người lại thực sự tưởng hắn tạo phản ở biên cương, dẫn đến nổi gi/ận, khiến đ/ộc trong người phát tác, mệnh không còn lâu nữa."

Hoàng đế trợn mắt, cổ họng khàn đặc, cố gắng thốt ra hai chữ.

"Tiện... phụ..."

Hoàng hậu không gi/ận mà mừng.

"Giờ phút này, chắc là người h/ận ta lắm nhỉ? Nhưng ta cũng h/ận người mà, người hết lần này đến lần khác hại con gái ta, muốn ép ta đấu với Chiêu Minh, để dẫn dụ Hạ tướng quân lo/ạn trí mà mưu phản."

"Ta từng coi người là phu quân, dành trọn tấm chân tình, từ lúc người còn hàn vi đã nâng đỡ, vợ chồng mười ba năm, người lại đối xử với ta như thế nào?"

Nhớ lại chuyện xưa, trong mắt hoàng hậu thoáng nét thẫn thờ, sau đó là nỗi h/ận thấu xươ/ng.

"Người không nên, vạn lần không nên, là không nên hại Bồng Bồng. Đứa con gái ta phải đá/nh đổi nửa mạng sống mới sinh ra, dựa vào đâu mà trở thành quân cờ trong thuật quyền đế vương của người?"

Hoàng đế mất hết sức lực, vô h/ồn nhìn nàng.

Hoàng hậu đứng dậy.

"Người còn chưa biết đúng không? Thần phi không ch*t, nàng ấy đang ở bên ngoài biên giới, đã mang th/ai rồi."

"Người trúng đ/ộc đã lâu, là do Minh phi hạ đ/ộc người.

Nàng ta ấy à, là người của Hiền phi, từng chịu ơn lớn của Hiền phi."

"Ồ, đúng rồi, thập ngũ đệ của người, An vương tặng người mấy nữ tử dân gian kia, để quyến rũ người, trong thức ăn cũng đã bỏ th/uốc mạnh."

"Người đoán xem, sau khi người ch*t, ai sẽ là người kế vị?"

Chúng ta cùng nhau rời đi.

Đóng cửa lớn lại, cơ thể khô héo của hoàng đế ẩn sau rèm giường, như một con cá sắp ch*t.

Hoàng hậu khẽ thì thầm.

"Sắp kết thúc rồi."

Phải rồi, sắp kết thúc rồi.

Nửa tháng sau, hoàng đế băng hà.

Hệ thống thông báo nhiệm vụ của ta đã thành công.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm